Đây là lần thứ hai Trọng đến vùng này. Lần trước, khi tới nơi thì mưa quá nhiều, anh buộc phải quay về. Trọng đi trong sự thôi thúc của sự dấn thân, cũng là theo tâm nguyện của bố. Bố anh, một nghệ nhân làm tranh từ hoa cỏ khô bảo rằng, trên núi Ba Vai, có loại cỏ kỳ diệu, vẻ ngoài giống cỏ gianh, nhưng sống dày, sắc lá xanh đậm, khỏe khoắn và đặc biệt, mép lá sắc như dao. Vì thế mà người dân gọi nó là cỏ xước. Khi phơi khô cỏ xước chuyển sang màu hổ phách, nếu được xử lý với muối, lá cỏ sẽ biến chuyển màu gần giống vàng - thứ kim loại quý.
Bố Trọng có một bức tranh làm từ loại cỏ kỳ diệu này, nhiều khách hỏi mua, song ông không bán. Sau nhiều ngày suy nghĩ, ông nhờ Trọng đi tìm cỏ và tìm một người...
![]() |
* * *
Đam mê hội họa, một vài lần Trọng làm triển lãm chung, riêng dòng sơn mài, số tranh bán được cũng không phải ít. Thế nhưng, Trọng không biết đâu là thế mạnh của mình. Trọng vẫn thấy mình sáng tạo lờ nhờ trong vùng an toàn của mình, như bao họa sĩ khác. Anh đã nhọc lòng nghĩ ngợi tìm hướng đi, đến quên mất tuổi xuân. Lúc lấy vợ, anh đã ngoài bốn mươi.
Một đêm, Trọng mơ thấy một vài người bạn tỏ vẻ khinh thường mình. Họ nhạo rằng anh theo chân bố, vốn chỉ làm một anh thợ thủ công, khéo léo chọn lựa lá cây và ghép thành tranh. Một thứ tranh chẳng đáng giá. Lúc tỉnh lại, thấy toàn thân ướt nhẹp mồ hôi.
Ngoài đời thực, một vài lời nhận xét tranh của Trọng lờ nhờ, thiếu suy tưởng, cảm xúc. Quận - một người bạn từng rất thân, giờ quay ra đố kỵ anh. Nhưng Quận càng đố kỵ, Trọng càng đối xử tốt. Mình đối xử tốt với họ, chính là phúc của mình. Năm ngoái, cuộc thi hội họa “Gió và Nước” do thành phố tổ chức, Trọng đạt giải nhất, còn Quận chỉ đạt giải ba, điều đó khiến anh bị bạn ghét. Cộng dồn tất cả, làm Trọng thấy nghi ngờ cả bản thân mình. Anh tự nhủ, mình sẽ học cỏ cây, hoa lá. Đó là những hiện vật của thiên nhiên mà không một thứ sắc màu nào sánh được, chẳng ai vẽ tranh đẹp bằng ông họa sĩ thiên nhiên. Những thứ tạo vật đó cũng chẳng bao giờ đố kỵ và tranh giành với ai. Trọng âm thầm, quyết tâm đắm vào hoa cỏ, lá cây để tìm ra một nguyên lý trong sáng tạo. Càng nghĩ, anh càng thấy bố mình có lý. Ông không cổ hủ, không ỷ vào những gì sẵn có. Ngược lại, ông luôn sáng tạo để mỗi bức tranh hoa lá khô trở nên sống động, có hồn. Vài bức của ông còn được khách trả giá cả chục nghìn đô. Hơn chục năm qua, ông đi vào đề tài chiến tranh với chất liệu là bẹ chuối khô. Bẹ chuối có lợi thế cho việc mô tả những cảnh tượng dữ dội, khung trời thăm thẳm, đầy bão tố của chiến tranh. Từng mảng bẹ chuối khi được tỉ mỉ lắp ghép, sẽ chẳng khác gì vân gỗ.
* * *
Ngày đó, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của Ngãi bị thương vong quá nhiều, phải rút lên vùng núi Ba Vai, không quá cao, nhưng có những vạt rừng rậm rạp. Địch vẫn đeo bám, bao vây, đánh rát. Ngãi bị thương nặng, ngất đi, khi tỉnh dậy thì nghe người dân bảo, đồng đội của anh đã rút. Cô gái sơn cước đã phát hiện, đưa anh về ngôi nhà lá ở cuối bản. Hai đồng đội khác hy sinh đã được bà con an táng cẩn thận. Ngoài hai viên đạn găm vào người, Ngãi còn bị địch dùng súng đập vào cẳng chân, giờ đang sưng húp. Anh nhớ đồng đội, đơn vị. Giữa núi rừng mênh mông, biết tìm đơn vị ở đâu? Ngơ ngác, tuyệt vọng. Quá đau đớn, Ngãi lại ngất đi.
Thưng lấy lá, đắp thuốc cho bên chân bị thương, cuối chiều tối hôm đó Ngãi mới tỉnh lại. Anh hoảng loạn gọi tên đồng đội. Thưng bảo: “Anh ở lại chữa trị vết thương, rồi hẵng tìm đơn vị và phải điều trị ở bệnh viện vì viên đạn vẫn nằm trong…”.
Lúc ấy Ngãi mới để ý đến khuôn mặt hay cúi xuống kia, vẫn cố dùng khăn đội đầu để che bên mắt trái. Lúc bình tĩnh lại, anh hỏi thì được biết, ngày nhỏ, cô gái bị dính đạn của địch, vĩnh viễn cướp đi mắt trái và để lại đó một vết sẹo lớn. Mất hơn một tuần, Ngãi mới đi lại được. Theo hướng dẫn của Thưng, anh tìm đường xuống núi, đi tìm đơn vị. Sau ngày hòa bình, Ngãi chuyển về công tác ở ngành bưu điện.
Yêu hội họa, Ngãi muốn gửi gắm tình yêu thiên nhiên, nên trung thành với dòng tranh từ hoa lá khô. Đây là dòng tranh đòi hỏi sự tỉ mỉ, khéo léo và một tâm hồn rộng mở. Để có chiếc hoa, chiếc lá đẹp, phải mất 100 ngày ép khô, giữ cho màu sắc của tranh thuần tự nhiên. Mỗi bức tranh là một câu chuyện, niềm vui, nỗi buồn được thể hiện thông qua sắc màu của hoa lá. Là sự kết hợp hài hòa giữa chất thơ với hội họa và tạo hình. Bức tranh duy nhất như dát vàng, có ra đời trong lần đặc biệt đó. Ngày bị thương ở bản Ba Vai, Thưng đã dùng một loại cỏ có cạnh sắc như dao, giã nát, đắp cho anh. Một số cọng lá già đi chuyển màu thật đẹp. Thưng dẫn Ngãi đi hái và bó gọn, đặt xuống đáy ba lô. Trân trọng tình cảm của ân nhân, ông Ngãi đã giữ bó cỏ xước như một kỷ vật. Vì thấy sợi cỏ khô bị mốc, ông đem xử lý bằng hỗn hợp muối và hợp chất, thì đột nhiên mắt ông như thể bị hoa. Những cọng lá khô bỗng chốc chuyển màu vàng. Màu lá khiến ông nảy ra ý tưởng làm bức chân dung cô thôn nữ năm nào. Cô xuất hiện giữa một rừng thu, lóng lánh vàng, nhưng vẫn mộc mạc, thánh thiện.
* * *
Nghe Trọng hỏi về người phụ nữ tên Thưng, với một bên mắt trái bị thương, ông Hừ chợt nhớ, đó là bà Choải, thường gọi là Thưng. Bà ấy mất rồi. Ngày đó, lâu lắm rồi, do lũ quét xé đôi bản Bung, nên bà đưa con gái, cùng một số hộ sang mé bên kia chân núi để dựng nhà. Con gái của bà giờ cũng đã thành… bà ngoại của hai đứa cháu. Bám theo thông tin của ông Hừ, chủ homestay, người nhiều tuổi nhất vùng, Trọng sang xóm mới bên kia đồi. Vẻ đẹp ở đó làm Trọng sững sờ, khi sương nặng thì mịt mù, khi trời trong thì trong vắt. Đó là một nơi sơn kỳ thủy tú. Người ta chỉ anh đến nhà Thảnh, con gái bà Thưng, phía trước có vạt hoa phù dung tuyệt đẹp. Sau hồi trò chuyện, mắt Thảnh rơm rớm, chị nhìn kỹ khuôn mặt của Trọng và nhận ra có gì đó thật đặc biệt giữa hai người.
Giọng Thảnh thì thào:
- Em lớn lên, mẹ chỉ nói em là con của một chiến sĩ bị thương. Sinh em ra, rồi nuôi nấng con, mẹ không dám lấy ai vì tự ti về khuôn mặt mình, cũng chẳng biết thông tin của bố em ở đâu mà đi tìm.
Trọng bấm điện thoại gọi bố, để Thảnh nói chuyện. Thì ra năm đó, trong những ngày đớn đau, hoảng loạn, chàng chiến sĩ trẻ đã được ủ ấm bởi tấm thân và sự nhiệt thành của cô thôn nữ bị thương cả tinh thần và thể xác. Ngày ấy sao mưa nhiều thế. Trong một đêm mưa đê mê, anh để lại trong cô thôn nữ một mầm sống… Mầm sống ấy là Thảnh bây giờ. Lớn lên, Thảnh được gả chồng, có một con gái, một con trai. Chồng Thảnh là giáo viên, hằng ngày vào điểm trường xa nhất của xã để dạy. Còn Thảnh ở nhà dệt vải, chế thuốc nam, cứu người. Giọng ông Ngãi nghẹn lại. Lòng âm thầm sướng vui vì ngày đó mình may mắn được cô thôn nữ cứu sống và chẳng bao giờ ngờ sau một đêm ấy, mình có một người con gái… Chiến tranh và guồng quay số phận, luôn quật quã, khó lường mà con người chẳng thể lường hết.
Gió mênh mang. Rừng núi mênh mang. Trọng cảm thấy ở cô em gái có những nét quá giống mình. Đứng trước vạt cỏ, anh thốt lên:
- Quá nhiều cho một dự định! Thật không thể ngờ.
Thảnh dẫn Trọng thăm cả triền cỏ xước mà mình đã trồng dùng làm thuốc. Ở dưới chân đồi, còn những cây thuốc khác với màu sắc tuyệt diệu. Có cây đỏ đến kiệt cùng. Có cây lá xanh như rút ruột để xanh. Sáng hôm sau, Trọng mang một bó lớn cỏ xước về thành phố và hứa sẽ trở lại nơi này cùng bố.
* * *
Ông Ngãi đón vợ chồng Thảnh về thành phố chơi và giới thiệu với một số họ hàng. Thời gian này, Trọng có nhiều chuyến về vùng núi Ba Vai, anh mê đắm trong cảnh sắc và cỏ cây, hoa lá, những thứ là chất liệu cho anh sáng tác. Nơi này, còn có gia đình hạnh phúc của người em gái. Dòng họ của Trọng cũng đã về đây chơi, sau khi đã hoàn tất thủ tục xác định huyết thống. Ba Vai còn có cây sau sau, một loài cây mà khi thu tới màu lá trở nên đẹp rực rỡ. Trọng học ở cây sự cống hiến kiệt cùng. Nếu là sơn màu, acrylic thì cũng thanh thoát, bung tỏa. Nếu là tranh lá cây thì thắm đượm, nghĩa tình và đầy tinh tế. Quan sát cây cối ở thành phố qua bốn mùa, cũng như cây cối ở những miệt núi, Trọng đúc rút ra một điều, cứ làm bằng tâm hồn rộng mở, trái tim yêu thiên nhiên, tất sẽ có được những bức tranh giàu xúc cảm và sự rộng lượng. Anh như trút hết sinh lực cho tranh, hướng đến mục tiêu làm triển lãm cá nhân, gồm cả acrylic trên toan và tranh hoa lá khô. Bằng những bức tranh hoa lá khô, anh mô phỏng sinh động cuộc sống ở núi Ba Vai. Suốt thời gian này, Trọng không giao du. Đám bạn anh đoán già đoán non, chẳng biết Trọng đang ủ mưu thứ gì.
Thấm thoát đã hai năm trôi qua, hai mươi bức chủ đề “Cây trong lòng Mẹ” và hai mươi bức tranh hoa lá chủ đề “Miền cỏ xước” góp mặt trong triển lãm đông người chưa từng có. Hôm đó, Quận dẫn theo đám bạn, cốt chỉ để xem “thằng này làm được gì”. Họ ghen tỵ khi khách khứa đông đủ, giới chuyên môn chúc tụng Trọng. Khi Quận định tiến đến để nói kháy Trọng, thì bắt gặp ông Tủa, là người mới nhận con gái Quận vào làm việc ở công ty. Quận rối rít chào, cảm ơn ông Tủa. Ông Tủa bảo: “Tôi nể, vì Trọng đã nói đỡ cho cháu nhà anh. Chứ nó bị đuổi ở bên kia thì khó lòng được nhận lắm”. Mặt Quận bỗng biến sắc. Thói tự kiêu xẹp xuống. Anh ân hận vì thói nhỏ nhen của mình. Rồi anh rót một ly vang, tiến đến chỗ Trọng, trịnh trọng: “Tôi xin chúc mừng bạn. Xin cảm ơn tất cả những gì bạn đã làm cho gia đình tôi”.
Trọng cười như tỏa nắng. Những bức tranh hoa lá vừa được dán nhãn “đã bán” cũng đang tỏa nắng, trong căn nhà triển lãm đầy niềm vui.
PLM - "Giữa áp lực nan y, niềm tin và sự đồng hành của gia đình, lương y giúp nhiều bệnh nhân kiên trì chiến đấu, tìm nguồn động viên từ giải pháp hỗ trợ sức khỏe, nâng cao thể trạng trên hành trình hồi phục."
PLM - Phát triển các khu công nghiệp luôn được xem là đòn bẩy kinh tế quan trọng của địa phương. Xuyên suốt quá trình này, Đảng và Nhà nước luôn quán triệt nguyên tắc không đánh đổi quyền lợi chính đáng của nhân dân để chạy theo tăng trưởng. Dù vậy, tại dự án Khu công nghiệp Yên Bình 2 (tỉnh Thái Nguyên), công tác thực thi chính sách dường như đang gặp phải những vướng mắc cần được nhìn nhận thấu đáo.
Theo phản ánh, công trình xây dựng tại ngõ 76 phố Mai Dịch, phường Phú Diễn, thành phố Hà Nội, thi công thiếu an toàn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến căn nhà của ông Hoàng Ngọc Dũng là hộ dân liền kề. Ngày 02/02, UBND phường Phú Diễn đã có quyết định số 199, xử phạt vi phạm hành chính đối với ông Bùi Trọng Giảng, là chủ sở hữu của công trình đang xây dựng, với mức xử phạt là 35 triệu đồng; vì đã tổ chức thi công xây dựng công trình vi phạm quy định về quản lý chất lượng công trình xây dựng.
(PLM) - Sáng 19/3, tại Hà Nội, Binh chủng Đặc công đã tổ chức buổi Gặp mặt nhân dịp đón nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (AHLLVTND) lần thứ 3, kỷ niệm 59 năm Ngày truyền thống (19/3/1967 – 19/3/2026).
Sau khi Báo Pháp luật Việt Nam đăng tải phóng sự phản ánh tình trạng các lò đốt than có nhiều dấu hiệu vi phạm về môi trường cũng như bất cập trong công tác quản lý đất nông nghiệp trên địa bàn xã Đông Cuông, tỉnh Lào Cai. Chính quyền sở tại đã vào cuộc, phối hợp với các đơn vị chức năng tiến hành kiểm tra, xử lý, đình chỉ và yêu cầu tháo dỡ các lò đốt than trái quy định đồng thời yêu cầu khôi phục hiện trạng của đất trong thời hạn 30 ngày.
PLM - Sáng 19/3, tại Bộ Tư pháp, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Ngọc đã chủ trì buổi làm việc về chương trình “Gương sáng Pháp luật” năm 2026 với sự tham gia của các đơn vị liên quan.
(PLM) - Lần đầu tiên tại Việt Nam, kỹ thuật ghép gan domino được triển khai thành công tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, đánh dấu bước tiến vượt bậc của y học nước nhà trong lĩnh vực ghép tạng.
(PLM) - Nhiều hộ dân sinh sống tại thôn Chùa, xã Hữu Liên, tỉnh Lạng Sơn phản ánh hoạt động khai thác tại mỏ đá Lân Đa do Công ty TNHH Anh Thắng làm chủ đầu tư đã gây rung chấn nhà cửa và phát tán bụi đá ra khu vực xung quanh. Theo đó, tường nhà và sân bê tông của một số gia đình xuất hiện các vết rạn, nứt, bụi đá bám dày trên lá và quả, ảnh hưởng đến quá trình sinh trưởng và năng suất cây trồng.
(PLM) - Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026–2031 không chỉ là dịp để Nhân dân thực hiện quyền làm chủ, mà còn là cơ hội để tuổi trẻ thể hiện trách nhiệm với hiện tại và tương lai của đất nước.