Đây là lần thứ hai Trọng đến vùng này. Lần trước, khi tới nơi thì mưa quá nhiều, anh buộc phải quay về. Trọng đi trong sự thôi thúc của sự dấn thân, cũng là theo tâm nguyện của bố. Bố anh, một nghệ nhân làm tranh từ hoa cỏ khô bảo rằng, trên núi Ba Vai, có loại cỏ kỳ diệu, vẻ ngoài giống cỏ gianh, nhưng sống dày, sắc lá xanh đậm, khỏe khoắn và đặc biệt, mép lá sắc như dao. Vì thế mà người dân gọi nó là cỏ xước. Khi phơi khô cỏ xước chuyển sang màu hổ phách, nếu được xử lý với muối, lá cỏ sẽ biến chuyển màu gần giống vàng - thứ kim loại quý.
Bố Trọng có một bức tranh làm từ loại cỏ kỳ diệu này, nhiều khách hỏi mua, song ông không bán. Sau nhiều ngày suy nghĩ, ông nhờ Trọng đi tìm cỏ và tìm một người...
![]() |
* * *
Đam mê hội họa, một vài lần Trọng làm triển lãm chung, riêng dòng sơn mài, số tranh bán được cũng không phải ít. Thế nhưng, Trọng không biết đâu là thế mạnh của mình. Trọng vẫn thấy mình sáng tạo lờ nhờ trong vùng an toàn của mình, như bao họa sĩ khác. Anh đã nhọc lòng nghĩ ngợi tìm hướng đi, đến quên mất tuổi xuân. Lúc lấy vợ, anh đã ngoài bốn mươi.
Một đêm, Trọng mơ thấy một vài người bạn tỏ vẻ khinh thường mình. Họ nhạo rằng anh theo chân bố, vốn chỉ làm một anh thợ thủ công, khéo léo chọn lựa lá cây và ghép thành tranh. Một thứ tranh chẳng đáng giá. Lúc tỉnh lại, thấy toàn thân ướt nhẹp mồ hôi.
Ngoài đời thực, một vài lời nhận xét tranh của Trọng lờ nhờ, thiếu suy tưởng, cảm xúc. Quận - một người bạn từng rất thân, giờ quay ra đố kỵ anh. Nhưng Quận càng đố kỵ, Trọng càng đối xử tốt. Mình đối xử tốt với họ, chính là phúc của mình. Năm ngoái, cuộc thi hội họa “Gió và Nước” do thành phố tổ chức, Trọng đạt giải nhất, còn Quận chỉ đạt giải ba, điều đó khiến anh bị bạn ghét. Cộng dồn tất cả, làm Trọng thấy nghi ngờ cả bản thân mình. Anh tự nhủ, mình sẽ học cỏ cây, hoa lá. Đó là những hiện vật của thiên nhiên mà không một thứ sắc màu nào sánh được, chẳng ai vẽ tranh đẹp bằng ông họa sĩ thiên nhiên. Những thứ tạo vật đó cũng chẳng bao giờ đố kỵ và tranh giành với ai. Trọng âm thầm, quyết tâm đắm vào hoa cỏ, lá cây để tìm ra một nguyên lý trong sáng tạo. Càng nghĩ, anh càng thấy bố mình có lý. Ông không cổ hủ, không ỷ vào những gì sẵn có. Ngược lại, ông luôn sáng tạo để mỗi bức tranh hoa lá khô trở nên sống động, có hồn. Vài bức của ông còn được khách trả giá cả chục nghìn đô. Hơn chục năm qua, ông đi vào đề tài chiến tranh với chất liệu là bẹ chuối khô. Bẹ chuối có lợi thế cho việc mô tả những cảnh tượng dữ dội, khung trời thăm thẳm, đầy bão tố của chiến tranh. Từng mảng bẹ chuối khi được tỉ mỉ lắp ghép, sẽ chẳng khác gì vân gỗ.
* * *
Ngày đó, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của Ngãi bị thương vong quá nhiều, phải rút lên vùng núi Ba Vai, không quá cao, nhưng có những vạt rừng rậm rạp. Địch vẫn đeo bám, bao vây, đánh rát. Ngãi bị thương nặng, ngất đi, khi tỉnh dậy thì nghe người dân bảo, đồng đội của anh đã rút. Cô gái sơn cước đã phát hiện, đưa anh về ngôi nhà lá ở cuối bản. Hai đồng đội khác hy sinh đã được bà con an táng cẩn thận. Ngoài hai viên đạn găm vào người, Ngãi còn bị địch dùng súng đập vào cẳng chân, giờ đang sưng húp. Anh nhớ đồng đội, đơn vị. Giữa núi rừng mênh mông, biết tìm đơn vị ở đâu? Ngơ ngác, tuyệt vọng. Quá đau đớn, Ngãi lại ngất đi.
Thưng lấy lá, đắp thuốc cho bên chân bị thương, cuối chiều tối hôm đó Ngãi mới tỉnh lại. Anh hoảng loạn gọi tên đồng đội. Thưng bảo: “Anh ở lại chữa trị vết thương, rồi hẵng tìm đơn vị và phải điều trị ở bệnh viện vì viên đạn vẫn nằm trong…”.
Lúc ấy Ngãi mới để ý đến khuôn mặt hay cúi xuống kia, vẫn cố dùng khăn đội đầu để che bên mắt trái. Lúc bình tĩnh lại, anh hỏi thì được biết, ngày nhỏ, cô gái bị dính đạn của địch, vĩnh viễn cướp đi mắt trái và để lại đó một vết sẹo lớn. Mất hơn một tuần, Ngãi mới đi lại được. Theo hướng dẫn của Thưng, anh tìm đường xuống núi, đi tìm đơn vị. Sau ngày hòa bình, Ngãi chuyển về công tác ở ngành bưu điện.
Yêu hội họa, Ngãi muốn gửi gắm tình yêu thiên nhiên, nên trung thành với dòng tranh từ hoa lá khô. Đây là dòng tranh đòi hỏi sự tỉ mỉ, khéo léo và một tâm hồn rộng mở. Để có chiếc hoa, chiếc lá đẹp, phải mất 100 ngày ép khô, giữ cho màu sắc của tranh thuần tự nhiên. Mỗi bức tranh là một câu chuyện, niềm vui, nỗi buồn được thể hiện thông qua sắc màu của hoa lá. Là sự kết hợp hài hòa giữa chất thơ với hội họa và tạo hình. Bức tranh duy nhất như dát vàng, có ra đời trong lần đặc biệt đó. Ngày bị thương ở bản Ba Vai, Thưng đã dùng một loại cỏ có cạnh sắc như dao, giã nát, đắp cho anh. Một số cọng lá già đi chuyển màu thật đẹp. Thưng dẫn Ngãi đi hái và bó gọn, đặt xuống đáy ba lô. Trân trọng tình cảm của ân nhân, ông Ngãi đã giữ bó cỏ xước như một kỷ vật. Vì thấy sợi cỏ khô bị mốc, ông đem xử lý bằng hỗn hợp muối và hợp chất, thì đột nhiên mắt ông như thể bị hoa. Những cọng lá khô bỗng chốc chuyển màu vàng. Màu lá khiến ông nảy ra ý tưởng làm bức chân dung cô thôn nữ năm nào. Cô xuất hiện giữa một rừng thu, lóng lánh vàng, nhưng vẫn mộc mạc, thánh thiện.
* * *
Nghe Trọng hỏi về người phụ nữ tên Thưng, với một bên mắt trái bị thương, ông Hừ chợt nhớ, đó là bà Choải, thường gọi là Thưng. Bà ấy mất rồi. Ngày đó, lâu lắm rồi, do lũ quét xé đôi bản Bung, nên bà đưa con gái, cùng một số hộ sang mé bên kia chân núi để dựng nhà. Con gái của bà giờ cũng đã thành… bà ngoại của hai đứa cháu. Bám theo thông tin của ông Hừ, chủ homestay, người nhiều tuổi nhất vùng, Trọng sang xóm mới bên kia đồi. Vẻ đẹp ở đó làm Trọng sững sờ, khi sương nặng thì mịt mù, khi trời trong thì trong vắt. Đó là một nơi sơn kỳ thủy tú. Người ta chỉ anh đến nhà Thảnh, con gái bà Thưng, phía trước có vạt hoa phù dung tuyệt đẹp. Sau hồi trò chuyện, mắt Thảnh rơm rớm, chị nhìn kỹ khuôn mặt của Trọng và nhận ra có gì đó thật đặc biệt giữa hai người.
Giọng Thảnh thì thào:
- Em lớn lên, mẹ chỉ nói em là con của một chiến sĩ bị thương. Sinh em ra, rồi nuôi nấng con, mẹ không dám lấy ai vì tự ti về khuôn mặt mình, cũng chẳng biết thông tin của bố em ở đâu mà đi tìm.
Trọng bấm điện thoại gọi bố, để Thảnh nói chuyện. Thì ra năm đó, trong những ngày đớn đau, hoảng loạn, chàng chiến sĩ trẻ đã được ủ ấm bởi tấm thân và sự nhiệt thành của cô thôn nữ bị thương cả tinh thần và thể xác. Ngày ấy sao mưa nhiều thế. Trong một đêm mưa đê mê, anh để lại trong cô thôn nữ một mầm sống… Mầm sống ấy là Thảnh bây giờ. Lớn lên, Thảnh được gả chồng, có một con gái, một con trai. Chồng Thảnh là giáo viên, hằng ngày vào điểm trường xa nhất của xã để dạy. Còn Thảnh ở nhà dệt vải, chế thuốc nam, cứu người. Giọng ông Ngãi nghẹn lại. Lòng âm thầm sướng vui vì ngày đó mình may mắn được cô thôn nữ cứu sống và chẳng bao giờ ngờ sau một đêm ấy, mình có một người con gái… Chiến tranh và guồng quay số phận, luôn quật quã, khó lường mà con người chẳng thể lường hết.
Gió mênh mang. Rừng núi mênh mang. Trọng cảm thấy ở cô em gái có những nét quá giống mình. Đứng trước vạt cỏ, anh thốt lên:
- Quá nhiều cho một dự định! Thật không thể ngờ.
Thảnh dẫn Trọng thăm cả triền cỏ xước mà mình đã trồng dùng làm thuốc. Ở dưới chân đồi, còn những cây thuốc khác với màu sắc tuyệt diệu. Có cây đỏ đến kiệt cùng. Có cây lá xanh như rút ruột để xanh. Sáng hôm sau, Trọng mang một bó lớn cỏ xước về thành phố và hứa sẽ trở lại nơi này cùng bố.
* * *
Ông Ngãi đón vợ chồng Thảnh về thành phố chơi và giới thiệu với một số họ hàng. Thời gian này, Trọng có nhiều chuyến về vùng núi Ba Vai, anh mê đắm trong cảnh sắc và cỏ cây, hoa lá, những thứ là chất liệu cho anh sáng tác. Nơi này, còn có gia đình hạnh phúc của người em gái. Dòng họ của Trọng cũng đã về đây chơi, sau khi đã hoàn tất thủ tục xác định huyết thống. Ba Vai còn có cây sau sau, một loài cây mà khi thu tới màu lá trở nên đẹp rực rỡ. Trọng học ở cây sự cống hiến kiệt cùng. Nếu là sơn màu, acrylic thì cũng thanh thoát, bung tỏa. Nếu là tranh lá cây thì thắm đượm, nghĩa tình và đầy tinh tế. Quan sát cây cối ở thành phố qua bốn mùa, cũng như cây cối ở những miệt núi, Trọng đúc rút ra một điều, cứ làm bằng tâm hồn rộng mở, trái tim yêu thiên nhiên, tất sẽ có được những bức tranh giàu xúc cảm và sự rộng lượng. Anh như trút hết sinh lực cho tranh, hướng đến mục tiêu làm triển lãm cá nhân, gồm cả acrylic trên toan và tranh hoa lá khô. Bằng những bức tranh hoa lá khô, anh mô phỏng sinh động cuộc sống ở núi Ba Vai. Suốt thời gian này, Trọng không giao du. Đám bạn anh đoán già đoán non, chẳng biết Trọng đang ủ mưu thứ gì.
Thấm thoát đã hai năm trôi qua, hai mươi bức chủ đề “Cây trong lòng Mẹ” và hai mươi bức tranh hoa lá chủ đề “Miền cỏ xước” góp mặt trong triển lãm đông người chưa từng có. Hôm đó, Quận dẫn theo đám bạn, cốt chỉ để xem “thằng này làm được gì”. Họ ghen tỵ khi khách khứa đông đủ, giới chuyên môn chúc tụng Trọng. Khi Quận định tiến đến để nói kháy Trọng, thì bắt gặp ông Tủa, là người mới nhận con gái Quận vào làm việc ở công ty. Quận rối rít chào, cảm ơn ông Tủa. Ông Tủa bảo: “Tôi nể, vì Trọng đã nói đỡ cho cháu nhà anh. Chứ nó bị đuổi ở bên kia thì khó lòng được nhận lắm”. Mặt Quận bỗng biến sắc. Thói tự kiêu xẹp xuống. Anh ân hận vì thói nhỏ nhen của mình. Rồi anh rót một ly vang, tiến đến chỗ Trọng, trịnh trọng: “Tôi xin chúc mừng bạn. Xin cảm ơn tất cả những gì bạn đã làm cho gia đình tôi”.
Trọng cười như tỏa nắng. Những bức tranh hoa lá vừa được dán nhãn “đã bán” cũng đang tỏa nắng, trong căn nhà triển lãm đầy niềm vui.
(PLM) - Ngày 5/5/2026, tại trụ sở Bộ Xây dựng, Báo Xây dựng tổ chức Hội thảo “Vật liệu xây dựng xanh, xu thế phát triển bền vững”. Hội thảo có sự tham gia của lãnh đạo Bộ Xây dựng và đại diện các cơ quan trong Bộ Xây dựng; đại diện các Bộ, ngành Trung ương; các cơ quan quản lý chuyên ngành; các Viện nghiên cứu, trường Đại học; Hiệp hội nghề nghiệp; cùng đông đảo chuyên gia, nhà khoa học và các doanh nghiệp vật liệu xây dựng...
(PLM) -Trước thềm kỳ nghỉ hè 2026, Đội CC&CNCH khu vực số 34 (Công an TP. Hà Nội) đã chủ động triển khai chuỗi buổi tuyên truyền kỹ năng phòng chống đuối nước tại các trường học trên địa bàn. Việc kết hợp giữa lý thuyết và hướng dẫn thực tế không chỉ giúp học sinh nâng cao cảnh giác mà còn hình thành kỹ năng thoát hiểm cần thiết, nhằm hạn chế tối đa các vụ tai nạn thương tích đáng tiếc.
(PLM) - UBND TP.Hà Nội đang lấy ý kiến nhân dân về dự thảo quyết định về quy định sử dụng xe mô tô, xe gắn máy, xe thô sơ để kinh doanh vận chuyển hành khách, hàng hóa trên địa bàn thành phố.
Kỳ nghỉ lễ 30-4 và 1-5 năm nay kéo dài 4 ngày, nhu cầu đi lại, vui chơi, tham quan của người dân tăng cao. Tại các khu di tích, tuyến phố trung tâm, nguy cơ phát sinh ùn tắc giao thông, mất trật tự đô thị, thậm chí là các hành vi vi phạm pháp luật luôn tiềm ẩn. Chính vì vậy Công an phường Đống Đa đã triển khai nhiều biện pháp nghiệp vụ để giữ vững an ninh trật tự xuyên kỳ nghỉ lễ.
(PLM) - Nửa thế kỷ đã đi qua kể từ trưa 30/4/1975 lịch sử, nhưng ký ức về thời khắc cánh cổng Dinh Độc Lập bật mở vẫn vẹn nguyên trong tâm trí những người lính năm xưa. Từ chiến hào khói lửa đến ngày toàn thắng, họ là những nhân chứng sống đã đi qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết để viết nên trang sử hòa bình cho dân tộc.
Theo Cục CSGT, trong ngày 2/5, toàn quốc đã xảy ra 45 vụ tai nạn giao thông trên đường bộ, làm chết 23 người và bị thương 32 người. So với ngày 1/5/2025, số vụ tai nạn đã giảm 13 vụ, giảm 12 người chết và giảm 4 người bị thương.
Những ngày cuối tháng Tư, khi sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc rợp bóng khắp các con phố, Thủ đô Hà Nội không chỉ là điểm đến của người dân trong nước mà còn trở thành không gian văn hóa đặc sắc cho du khách quốc tế. Với họ, đây là cơ hội quý giá để chạm vào nhịp sống đặc trưng và cảm nhận tinh thần dân tộc mãnh liệt của người Việt.
(PLM) - Kỳ nghỉ lễ 30/4 năm nay chứng kiến một sự dịch chuyển mạnh mẽ của du khách Việt đi du lịch quốc tế. Dù giá tour ở mức cao, Nhật Bản và Hàn Quốc đang là lựa chọn “hot” nhờ vào sự thay đổi trong tư duy hưởng thụ và chiến lược làm mới sản phẩm từ các doanh nghiệp lữ hành.
(PLM) - Trong khi phần lớn cán bộ, công chức, viên chức và người lao động tận hưởng kỳ nghỉ lễ dài ngày dịp 30/4 -1/5 bên gia đình hoặc đi du lịch. Song vẫn còn một bộ phận không nhỏ các y bác sĩ, người lao động đang lặng lẽ "trực chiến" để duy trì công việc hàng ngày, hỗ trợ chăm sóc sức khỏe cho người dân. Câu chuyện của họ là những mảng màu lặng thầm nhưng vô cùng ý nghĩa. Tại khoa truyền máu, Bệnh viện Huyết học Trung Ương, Hà Nội. Với phương châm ánh đèn không bao giờ tắt, luôn sẵn sàng tiếp nhận và cấp cứu kịp thời cho mọi trường hợp, mang lại hy vọng sống cho hàng trăm bệnh nhân mỗi ngày.
(PLM) - Giữa nhịp sống hiện đại, khi chiến tranh đã lùi xa, vở diễn “Quân khu Nam Đồng” trở thành hành trình đặc biệt của những nghệ sĩ trẻ đi ngược dòng ký ức dân tộc. Không chỉ tái hiện một thời kỳ khốc liệt, họ mang lên sân khấu tinh thần kiên cường, khát vọng sống và tình yêu Tổ quốc thấm sâu trong từng vai diễn, góp phần đánh thức niềm tự hào và kết nối cảm xúc của nhiều thế hệ khán giả.