Vậy là đã gần năm năm kể từ ngày mẹ rời xa anh em chúng con rồi, mẹ ạ.
Chỉ còn ít hôm nữa thôi là đến ngày giỗ thứ năm của mẹ. Năm năm – một khoảng thời gian đủ dài để những đứa trẻ ngày nào lớn thêm, những mái tóc thêm nhiều sợi bạc, những con đường cũ có thể đã đổi thay, và cuộc đời mỗi người cũng đi qua biết bao chuyện buồn vui.
Nhưng có một điều dường như chưa bao giờ thay đổi.
Đó là nỗi nhớ mẹ trong lòng con.
Năm năm rồi, con vẫn nhớ mẹ. Nhớ đến nao lòng.
Con vẫn nhớ cái ngày con nhận được tin mẹ mất. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, lòng con vẫn đau như ngày hôm qua. Con biết rồi sẽ có một ngày mẹ phải rời xa chúng con. Ai rồi cũng phải đi qua một chuyến đò của cuộc đời. Nhưng con đã không nghĩ ngày ấy lại đến trong một hoàn cảnh đau đớn đến như vậy.
Một cơn đại dịch đi qua.
Nó cuốn theo biết bao nhiêu sinh mạng, làm bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu mái nhà vắng đi một người thân yêu. Có những người mất cha, mất mẹ; có người mất ông, mất bà; có người mất vợ, mất chồng; có những đứa trẻ mãi mãi không còn được gọi hai tiếng “mẹ ơi!”.
Và trong những mất mát ấy, có con.
Con mất mẹ.
Mất một người mà cả đời này con biết mình sẽ không bao giờ tìm lại được.
Mẹ ơi, người ta thường nói thời gian sẽ làm dịu đi mọi nỗi đau. Nhưng có lẽ với nỗi đau mất mẹ thì không phải vậy. Thời gian chỉ dạy cho người ta cách sống chung với nỗi nhớ mà thôi.
Con vẫn sống, vẫn đi làm, vẫn gặp gỡ mọi người, vẫn bước qua những con đường quen thuộc, vẫn cười khi cần phải cười. Nhưng có những lúc chỉ một cơn gió đi qua, một mùi thức ăn thoảng trong căn bếp, một tiếng gọi “mẹ ơi!” của ai đó ngoài đường… cũng đủ làm lòng con chùng xuống.
Con lại nhớ mẹ.
Con nhớ nụ cười hiền lành của mẹ – một nụ cười mà có lẽ suốt đời này con không bao giờ quên được.
Mẹ của con ngày ấy không có gì nhiều. Mẹ không có tiền bạc, không có những thứ người đời vẫn thường gọi là sung túc. Mẹ chỉ có đôi bàn tay, có một trái tim của người mẹ và một đàn con đông đúc luôn ngóng mẹ trở về.
Vậy mà mẹ chưa bao giờ bỏ lại một đứa con nào.
Mẹ thương tất cả chúng con. Mẹ hy sinh tất cả cho chúng con.
Con nhớ những ngày mẹ đi bán, rồi chắt chiu từng đồng bạc để mua từng ký gạo mang về. Hình ảnh ấy trong ký ức của con đến giờ vẫn còn nguyên vẹn.
Mẹ giống như một con chim mẹ, ngày ngày bay đi kiếm mồi rồi lại tha từng chút thức ăn về cho một bầy con đang há miệng chờ mẹ trong chiếc tổ nghèo.
Có những ngày mẹ mệt lắm phải không mẹ?
Có những đêm mẹ cũng muốn được nằm xuống nghỉ ngơi, muốn được ai đó hỏi một câu rằng: “Mẹ có mệt không?”
Nhưng chắc chẳng mấy khi mẹ có được điều đó.
Bởi mẹ còn phải lo cho chúng con.
Lo từng bữa cơm, từng ký gạo, manh áo; lo những ngày chúng con đau ốm, lo cho từng đứa con lớn lên.
Con càng lớn, càng đi qua nhiều năm tháng của cuộc đời, con càng hiểu hơn những hy sinh ngày ấy của mẹ.
Ngày còn nhỏ, chúng con chỉ biết mẹ phải đi làm, phải kiếm tiền, phải mang thức ăn về. Chúng con đâu biết rằng sau mỗi chuyến đi của mẹ là một nỗi lo; sau mỗi đồng tiền mẹ kiếm được là những giọt mồ hôi. Chúng con cũng đâu biết có những ngày mẹ đói, mẹ mệt, mẹ buồn, mẹ tủi thân nhưng vẫn cố gắng cười với chúng con.
Bây giờ con mới hiểu.
Làm mẹ là như vậy đó.
Có thể mẹ không có một cuộc đời đủ đầy, nhưng mẹ đã dành cho chúng con tất cả những gì mẹ có.
Con còn nhớ hình ảnh mẹ tỉ mẩn gỡ cho con từng miếng xương gà, xương vịt. Mẹ sợ con bị hóc.
Chỉ là một miếng xương nhỏ thôi, nhưng bây giờ nghĩ lại, con thấy trong đó có cả một trời thương yêu của mẹ.
Mẹ sợ con đau, sợ con bị hóc, sợ con đói, sợ con khổ.
Suốt cuộc đời mẹ, có lẽ mẹ luôn sợ chúng con khổ.
Nhưng mẹ ơi… Có lẽ điều đau lòng nhất là đến khi chúng con hiểu được những điều ấy thì mẹ đã không còn ở đây nữa.
Nếu thời gian có thể quay trở lại, con chỉ mong được trở về một ngày thật xa.
Ngày con còn nhỏ. Ngày gia đình mình còn đông đủ. Ngày căn nhà nghèo vẫn có tiếng mẹ. Ngày chúng con còn được nghe mẹ gọi tên từng đứa. Ngày mẹ còn đi bán rồi trở về, đặt túi gạo xuống bên góc nhà và nhìn đàn con bằng ánh mắt vừa mệt mỏi vừa thương yêu.
Con muốn được trở lại những ngày tháng ấy, mẹ ạ.
Dù nghèo, dù khổ, dù chẳng có gì trong tay, nhưng gia đình mình còn có nhau. Và chỉ cần có mẹ, con nghĩ những ngày tháng ấy cũng đã là những ngày tháng đẹp nhất của đời con.
Cuộc đời này vô thường lắm mẹ ơi.
Ngày hôm nay còn ngồi cạnh nhau, ngày mai có thể đã trở thành một bức ảnh.
Ngày hôm nay còn nghe tiếng nói, ngày mai chỉ còn biết tìm người ấy trong ký ức.
Ngày hôm nay còn có thể ôm mẹ, ngày mai muốn ôm một lần thôi cũng trở thành điều không thể.
Con đã từng nghĩ mình còn nhiều thời gian.
Nhưng hóa ra, trên đời này chẳng ai biết mình còn bao nhiêu thời gian.
Mẹ đi rồi, con mới hiểu rằng điều quý giá nhất không phải là tiền bạc, không phải những thứ mình cố gắng giành lấy cả đời. Mà là những người mình thương còn ở bên cạnh mình.
Mẹ đi rồi, con mới hiểu có những lời muốn nói cũng chẳng còn cơ hội để nói. Có những cái ôm muốn trao cũng chẳng còn người để ôm. Có những nụ hôn muốn đặt lên mái tóc bạc của mẹ cũng chỉ còn có thể nằm lại trong những giấc mơ.
Mẹ ơi… Có những đêm con không ngủ được. Con nằm một mình và nhớ mẹ. Con chỉ ước một điều rất nhỏ thôi: Con ước được gặp mẹ trong giấc mơ. Con ước mình được trở lại làm một đứa trẻ. Con ước mẹ vẫn còn đó, để con chạy đến ôm mẹ, gọi một tiếng “Mẹ ơi…” và được nghe mẹ trả lời.
Chỉ vậy thôi.
Con không cần mẹ cho con điều gì cả. Con không cần mẹ phải mang gì về cho con. Con chỉ cần được nhìn thấy mẹ, được ngồi bên mẹ, được nắm bàn tay mẹ, được ôm lấy mẹ, được hôn lên mái đầu đã bạc của mẹ một lần.
Chỉ một lần thôi…
Nhưng ngay cả điều giản dị ấy bây giờ cũng trở thành một điều không thể đối với con.
Mẹ ở nơi nào đó có nghe thấy con gọi không? Nếu có, mẹ hãy biết rằng con vẫn nhớ mẹ. Không phải chỉ đến ngày giỗ, không phải chỉ những ngày con buồn, mà trong rất nhiều khoảnh khắc của cuộc đời, hình bóng mẹ vẫn trở về.
Mẹ không còn ở trong căn nhà này nữa, nhưng mẹ vẫn ở trong ký ức của chúng con. Mẹ không còn gọi tên chúng con nữa, nhưng những lời mẹ dạy vẫn còn ở lại.
Con nhớ mẹ từng nói với chúng con:
“Nếu ai khó khăn thì mình cứ giúp người ta, vì mình đã từng khổ rồi con ạ.”
Mẹ ơi…
Con chưa bao giờ quên câu nói ấy. Có lẽ mẹ không biết rằng một câu nói rất bình dị của mẹ đã đi theo con suốt những năm tháng sau này.
Mẹ từng khổ, từng thiếu thốn, từng phải bươn chải. Vậy mà mẹ vẫn thương người khác, vẫn sẵn lòng giúp đỡ những người khó khăn hơn mình.
Mẹ không dạy chúng con phải trở thành những người giàu có. Mẹ chỉ dạy chúng con phải trở thành những người biết thương người. Và đó có lẽ là tài sản quý giá nhất mà mẹ để lại cho các con.
Con cố gắng giữ lấy điều ấy.
Con cố gắng sống tử tế hơn mỗi ngày, cố gắng làm những điều tốt đẹp cho cuộc đời. Bởi con biết ở một nơi nào đó, nếu mẹ nhìn thấy, mẹ sẽ mỉm cười.
Con muốn mẹ tự hào về những đứa con của mẹ. Con muốn những gì mẹ đã hy sinh không trở thành vô nghĩa. Mẹ đã nuôi chúng con bằng những ngày tháng cơ cực. Bây giờ chúng con phải sống sao cho xứng đáng với tình thương ấy.
Mẹ ơi…
Năm năm rồi.
Năm lần ngày giỗ đến.
Năm lần chúng con thắp nhang gọi mẹ về.
Nhưng thật ra, con biết dù gọi thế nào thì đó cũng chỉ là những tiếng gọi vô vọng. Chỉ có khói nhang bay lên, những nén hương đỏ lửa, mâm cơm nhỏ đặt trước di ảnh mẹ. Và có những đứa con đứng trước mẹ, im lặng rất lâu.
Giá như có thể đón được mẹ về, chúng con sẽ kể cho mẹ nghe những chuyện của cuộc đời.
Kể rằng đứa này đã lớn.
Kể rằng đứa kia đã có gia đình.
Kể rằng cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn.
Kể rằng có những ngày chúng con mệt mỏi....
Nhưng rồi chúng con sẽ lại nói với mẹ một câu:
“Mẹ đừng lo cho chúng con nữa. Mẹ đã lo đủ nhiều rồi. Mẹ đã vất vả cả một đời rồi.
Bây giờ, con chỉ mong thực sự có một nơi chốn đẹp đẽ nào đó sau cuộc đời này, con chỉ mong nơi ấy bình yên. Con mong mẹ được nghỉ ngơi ở đó, không còn lo lắng muộn phiền, không phải nhìn thấy con cái mình đau khổ, không còn phải chịu những nhọc nhằn của cuộc sống.
Nếu ở nơi ấy có một dòng sông, xin mẹ hãy ngồi bên dòng sông thật hiền.
Nếu ở nơi ấy có một cánh đồng, xin mẹ hãy nhẹ bước giữa những cánh đồng xanh.
Nếu ở nơi ấy có một căn nhà, con mong căn nhà ấy có thật nhiều ánh sáng và những cơn gió lành vỗ hiền hòa cho giấc ngủ của mẹ.
Và nếu có thể, mẹ hãy chờ con ở một nơi thật bình yên.
Con không biết bao giờ mình mới có thể gặp lại mẹ. Con cũng không biết cuộc đời mình còn đi qua bao nhiêu mùa nữa.
Nhưng con tin rằng rồi sẽ có một ngày, ở một nơi nào đó, mẹ con mình lại gặp nhau.
Ngày ấy, con sẽ không hỏi mẹ gì cả, con chỉ chạy đến ôm mẹ thật chặt.
Con sẽ nói: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm.”
Mẹ ơi…
Những ngày đầy thương nhớ của mùa Vu lan, ngày giỗ mẹ sắp đến. Con viết những dòng này mà nước mắt cứ rơi.
Con nhớ mẹ.
Nhớ rất nhiều, nhớ đến mức đôi khi con chỉ muốn bỏ lại tất cả những bộn bề của cuộc đời để trở về làm một đứa trẻ trong vòng tay mẹ. Nhưng con hiểu mình vẫn phải sống. Bởi mẹ đã từng dạy con rằng dù cuộc đời có khó khăn đến đâu, mình cũng phải bước tiếp.
Con sẽ bước tiếp, mẹ ạ! Con sẽ cố gắng sống tốt, sẽ cố gắng yêu thương mọi người, sẽ cố gắng giúp đỡ những người còn khó khăn, sẽ cố gắng giữ lại trong mình những điều tử tế mà mẹ đã trao. Bởi con biết, đó là cách tốt nhất để con thấy mẹ được an lòng.
Xin mẹ đừng lo cho chúng con nữa. Những đứa con của mẹ đã lớn rồi. Chúng con sẽ tự chăm sóc cho nhau. Còn mẹ, mẹ hãy nghỉ ngơi. Hãy để những tháng ngày nhọc nhằn ngủ yên.
Xin mẹ đừng buồn.
Mẹ nhé!!!
(PLM) - Dù cơ quan chức năng đã xác định có hành vi xây dựng công trình lấn chiếm ngõ đi chung và nhiều lần yêu cầu tự tháo dỡ, đến nay công trình vi phạm của hộ ông Lê Xuân Thi tại phố Quỳnh Bôi, phường Đông Tiến, tỉnh Thanh Hóa vẫn chưa được xử lý dứt điểm. Việc này không chỉ ảnh hưởng đến quyền lợi của các hộ dân có liên quan mà còn đặt ra yêu cầu về tính nghiêm minh trong công tác quản lý trật tự xây dựng, đất đai tại địa phương. Người dân mong muốn vụ việc sớm được giải quyết dứt điểm, tránh phát sinh khiếu kiện kéo dài.
Nhân dịp Diễn đàn pháp luật ASEAN 2026 khai mạc sáng nay (18/8) tại Hà Nội, Báo Pháp luật Việt Nam trân trọng giới thiệu Phim tài liệu: "31 năm Việt Nam gia nhập ASEAN: Trách nhiệm, tích cực, chủ động và sáng tạo trong hợp tác pháp luật và tư pháp"
(PLM) - Chiều 18/8, Bộ Tư pháp tổ chức hội nghị trực tuyến toàn quốc triển khai kế hoạch tổ chức Ngày Pháp luật Việt Nam (9/11) năm 2026; phát động cuộc thi trực tuyến tìm hiểu về Hiến pháp và pháp luật trong kỷ nguyên số và triển khai chương trình bình chọn, vinh danh và khen thưởng “Gương sáng pháp luật” năm 2026.
(PLM) - Hướng tới chào mừng 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 – 2/9/2026) và 81 năm Ngày Truyền thống ngành Tư pháp Việt Nam (28/8/1945 – 28/8/2026), ngày 16/8, tại Hà Nội, Báo Pháp luật Việt Nam đã tổ chức thành công Giải Pickleball lần thứ I năm 2026.
PLM - Trong 2 ngày 11&12/8, tại Trường bắn Quốc gia TB2, tỉnh Gia Lai, Quân chủng Phòng không – Không quân đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ diễn tập bắn, ném bom, đạn thật lớn nhất trong năm 2026 với các ban bay ngày và bay đêm cùng nhiều bài bay từ đơn giản tới phức tạp. Dự chỉ đạo có Thượng tướng Phạm Trường Sơn, Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam; Trung tướng Vũ Hồng Sơn, Ủy viên Trung ương Đảng, Tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân và Trung tướng Trần Ngọc Quyến, Chính ủy Quân chủng Phòng không-Không quân chỉ huy, điều hành cuộc diễn tập.
PLM - Tối 15/8, Công an thành phố Hà Nội phối hợp với Nhà hát Ca Múa Nhạc Quốc gia Việt Nam và Nhà hát Kịch Hà Nội tổ chức Chương trình nghệ thuật chính luận “81 Mùa Bình yên,” hướng tới kỷ niệm 81 năm Ngày truyền thống Công an Nhân dân Việt Nam (19/8/1945-19/8/2026), 21 năm Ngày hội Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc, 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
Theo phản ánh của người dân và ghi nhận của phóng viên chiều ngày 12/8, đơn vị thi công dự án cải tạo hạ tầng vỉa hè, đường giao thông, vườn hoa khu đô thị Đền Lừ 1, Đền Lừ 2 thuộc phường Tương Mai tiếp tục đổ trạc thải có dấu hiệu trái phép cùng với đó nhiều hạng mục được triển khai xây dựng có dấu hiệu chưa đúng với thiết kế.
Bỏ ra số tiền hàng tỷ đồng, còn đi vay lãi thêm để mua đất và đầu tư xây dựng kinh doanh. Ông Hồ Văn Cư (trú tại xã Xuân Ái, tỉnh Lào Cai) chẳng những không được sở hữu đất, mà còn có nguy cơ mất luôn nhà xưởng. Bởi, khi ông Cư vay đủ tiền để rút giấy tờ đất từ ngân hàng về thì chỉ 1 ngày sau chủ đất và người cho ông Cư vay tiền đã thực hiện một hợp đồng chuyển nhượng khác với nhau mà ông Cư lại không hề hay biết, mỗi tháng còn đều đặn trả lãi. Nguyên nhân cũng bắt nguồn từ việc giấy tờ sau khi rút từ ngân hàng về đều được người cho ông Cư vay tiền giữ toàn bộ. Sau đó, việc cho vay tiền cũng được thực hiện thông qua bằng 02 bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất mà không phải giấy “vay tiền”… trong đó ông Cư cho biết, 01 giấy là số tiền vay, còn 01 giấy đã bao gồm cả tiền lãi. Đây cũng chính là mấu chốt dẫn tới tranh chấp phức tạp, kéo dài đến nay vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.
(PLM) - Liên quan đến những phản ánh của các hộ dân về công tác giải phóng mặt bằng, tái định cư tại dự án Bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị khu di tích Lăng Miếu Triệu Tường (giai đoạn 2), phóng viên Báo Pháp luật Việt Nam đã có buổi làm việc với đại diện Thanh tra tỉnh Thanh Hóa nhằm làm rõ các nội dung mà người dân nhiều lần kiến nghị.
(PLM) - Từ Mộc Châu, tỉnh Sơn La, Công ty Cổ phần Trí tuệ Sinh Việt chính thức đưa Sinh Việt Edu chi nhánh Sơn La vào hoạt động, đánh dấu bước phát triển mới trong định hướng xây dựng hệ sinh thái giáo dục gắn với công nghệ, đào tạo và phát triển con người. Sự kiện được kỳ vọng mở thêm cơ hội tiếp cận các phương thức học tập hiện đại cho học sinh tại địa phương.