Mới đây, trên một trang mạng xã hội của một trường học tại Hà Nội đã đăng tải hình ảnh về lễ tiễn biệt một giáo viên từng công tác tại trường. Những hình ảnh này đã thu hút sự chú ý của dư luận. Buổi tiễn biệt diễn ra ngay tại cổng trường, với sự hiện diện của đồng nghiệp, học sinh và gia đình - những người mặc tang phục.
Trong số hình ảnh, có thể hiện hoạt động phát biểu của người mặc tang phục và người mặc thường phục.
Theo thông tin được chia sẻ, người quá cố là một thầy giáo có gần 30 năm gắn bó với nghề, đã nghỉ hưu từ gần 20 năm trước. Sự trở lại của thầy trong ngày cuối cùng, theo cách nói đầy cảm xúc của nhà trường, là một cuộc “trở về” với nơi từng gắn bó cả một đời dạy học.
“Hôm nay, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, các thế hệ học sinh cùng đưa Thầy trở lại ngôi trường Thầy từng gắn bó, yêu thương và tự hào. Cánh cửa ngôi trường vẫn mở rộng đón bước chân Thầy. Thầy lắng nghe lần cuối cùng những hồi trống thân thuộc, những hồi trống gắn bó với cuộc đời nhà giáo, những hồi trống tiễn biệt Thầy. Thầy và trò nhà trường tiễn đưa Thầy chặng đường cuối, mong Thầy an giấc ngàn thu.” Trang fanpage này viết.
Dưới bài đăng, nhiều người bày tỏ sự thành kính tiễn biệt người quá cố. Nhiều người bày tỏ việc nhà trường tổ chức lễ tiễn đưa thầy giáo là một cách giáo dục lòng biết ơn...
Tuy nhiên, chính từ những hình ảnh ấy, nhiều người lo ngại: Lòng biết ơn nên được thể hiện như thế nào để đúng đối tượng, không vượt ra khỏi khuôn khổ của không gian và hoàn cảnh?
Nhìn vào những bức ảnh được chia sẻ, rất dễ cảm nhận được không khí trang nghiêm. Nhưng điều khó nhìn thấy hơn—và cũng quan trọng hơn—lại nằm ở phía sau: mối quan hệ thực sự giữa người ở lại và người đã khuất.
Có bao nhiêu người trong số đó từng là học trò của thầy? Có bao nhiêu người đến vì ký ức riêng, và bao nhiêu người có mặt vì một sự sắp xếp chung?
Những câu hỏi ấy không nhằm phủ nhận ý nghĩa của buổi tiễn biệt, mà để nhắc rằng: lòng biết ơn, nếu không xuất phát từ trải nghiệm cá nhân, rất dễ trở thành một biểu hiện mang tính tập thể mà thiếu đi chiều sâu.
Một người có thể đứng rất nghiêm, cúi đầu rất chuẩn mực—nhưng nếu trong ký ức của họ không có hình bóng người thầy ấy, thì hành vi đó chủ yếu mang ý nghĩa biểu trưng. Ngược lại, có những người không xuất hiện trong khung hình, không có mặt trong nghi thức, nhưng lại mang theo sự biết ơn bền bỉ suốt đời—điều đó mới là phần cốt lõi.
“Tôi không biết trong đó có bao nhiêu người là học sinh cũ của thầy. Tôi không biết trong số những người chủ trì, có mặt trong khung hình ấy đã biểu lộ lòng biết ơn của mình với những người thầy của mình như thế nào.?” Có người đặt câu hỏi.
Một buổi tiễn biệt trang nghiêm trước cổng trường có thể đánh thức trong nhiều người một điều rất riêng: ký ức về thầy cô của mình, những ân nghĩa đôi khi bị cuốn trôi trong nhịp sống... Sự “nhắc nhớ” ấy rất có giá trị.
Nhưng dù có thừa nhận giá trị gợi nhắc của những hình ảnh ấy, nhưng không vì thế mà bỏ qua chuẩn mực của không gian công cộng.
Mỗi hành vi văn hóa đều cần một không gian phù hợp. Trường học là nơi truyền dạy tri thức và hình thành nhân cách; bệnh viện là nơi chữa bệnh; trụ sở mỗi cơ quan đều là nơi để nơi vận hành công việc theo chức năng chuyên môn.
Khi những không gian này được sử dụng cho các hoạt động mang tính riêng tư như tang lễ, dù với ý nghĩa tốt đẹp, vẫn cần được cân nhắc thận trọng.
Và vì những hình ảnh không giữ riêng mà được đăng tải công khai trên mạng xã hội thể hiện mong muốn lan tỏa, nên lại càng cần được đặt trong giới hạn của văn hóa công cộng.
Khi một hoạt động dù mang ý nghĩa tốt đẹp nhưng được đưa vào không gian không phải của nó, sự phản cảm sẽ xuất hiện. Và nếu điều đó lặp lại nhiều lần, nó có thể trở thành tiền lệ, dần dần làm mờ đi ranh giới cần thiết giữa các không gian xã hội.
Rồi những cánh cổng trường học (nhất là với những ngôi trường có lịch sử lâu đời) sẽ xuất hiện thêm những lễ tang như vậy. "Phong trào" sẽ lan đến cổng Bệnh Viện, cổng trụ sở cơ quan... bởi đa phần trước khi rời xa trần thế, mỗi người đều có một nơi gắn bó trong quá trình lao động.
Nếu nói về nghi thức trang trọng với một người đáng kính, theo văn hóa của người Việt, việc chào hỏi, đón tiếp nếu chỉ diễn ra ở ngoài cổng cũng là điều không phải phép.
Không gian của sự tiễn biệt, về bản chất, là không gian của gia đình, của những người thân thiết, của những mối quan hệ trực tiếp, của một khoảng không gian trang trọng.
Tri ân trong không gian nào để vừa giữ được sự tôn kính, vừa không làm xáo trộn trật tự chung - đó là điều phải cân nhắc, không thể làm bừa theo cảm hứng.
Một sự tiễn biệt giản dị khi đoàn di quan người quá cố đi ngang qua cổng trường, một hồi trống vang lên, thầy trò đứng hai bên đường, cúi đầu lặng lẽ có thể vẫn đủ sức lay động. Thậm chí, trong sự tiết chế ấy, cảm xúc lại trở nên sâu hơn, bởi nó không cần đến sự phô bày để chứng minh.
Trong văn hóa phương Đông, sự tiết chế luôn được xem là một phẩm chất. Giữ lòng biết ơn trong khuôn khổ phù hợp không phải là thu hẹp giá trị của nó, mà là bảo vệ giá trị ấy khỏi sự phai nhạt. Giữ cho lòng biết ơn đúng đối tượng, đúng mức độ, chính là cách để nó không bị khiên cưỡng.
Đôi khi, chỉ cần một cái cúi đầu lặng lẽ, cũng đủ để thể hiện trọn vẹn sự tôn kính!
(PLM) - Sáng ngày 15.7, tại trụ sở Bộ Tư Pháp, Báo Pháp luật Việt Nam phối hợp với Cục Quản lý Thi hành án dân sự đã tổ chức Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi "Chuyện nghề Thi hành án dân sự" lần thứ II.
PLM - THADS Nghệ An kỷ niệm 80 năm truyền thống, khẳng định 10 năm liên tiếp vượt chỉ tiêu, quyết liệt thu hồi tài sản, đẩy mạnh chuyển đổi số và xây dựng đội ngũ cán bộ liêm chính, chuyên nghiệp.
(PLM) - Chiều 12/7, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thanh Tùng cùng đoàn công tác đã đến thăm, tặng quà 20 gia đình chính sách tại xã Giai Lạc, tỉnh Nghệ An nhân dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026). Tham gia đoàn công tác có ông Nguyễn Quang Thái, Phó Bí thư chuyên trách Đảng ủy Bộ Tư pháp; ông Nguyễn Thắng Lợi, Cục trưởng Cục Quản lý thi hành án dân sự; lãnh đạo một số đơn vị thuộc Bộ Tư pháp. Về phía tỉnh Nghệ An có Phó Chủ tịch UBND tỉnh Phùng Thành Vinh cùng đại diện Sở Tư pháp, Thi hành án dân sự tỉnh và chính quyền địa phương.
Bỏ ra số tiền hàng tỷ đồng, còn đi vay lãi thêm để mua đất và đầu tư xây dựng kinh doanh. Ông Hồ Văn Cư (trú tại xã Xuân Ái, tỉnh Lào Cai) chẳng những không được sở hữu đất, mà còn có nguy cơ mất luôn nhà xưởng. Bởi, khi ông Cư vay đủ tiền để rút giấy tờ đất từ ngân hàng về thì chỉ 1 ngày sau chủ đất và người cho ông Cư vay tiền đã thực hiện một hợp đồng chuyển nhượng khác với nhau mà ông Cư lại không hề hay biết, mỗi tháng còn đều đặn trả lãi. Nguyên nhân cũng bắt nguồn từ việc giấy tờ sau khi rút từ ngân hàng về đều được người cho ông Cư vay tiền giữ toàn bộ. Sau đó, việc cho vay tiền cũng được thực hiện thông qua bằng 02 bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất mà không phải giấy “vay tiền”… trong đó ông Cư cho biết, 01 giấy là số tiền vay, còn 01 giấy đã bao gồm cả tiền lãi. Đây cũng chính là mấu chốt dẫn tới tranh chấp phức tạp, kéo dài đến nay vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.
PLM - Trở lại đại công trường này vào những ngày tháng 7, phóng viên ghi nhận hàng trăm con người đang miệt mài thực hiện từng hạng mục của công trình, tạo nên dáng dấp tòa nhà đang vươn lên mạnh mẽ.
(PLM) - Ngày 8.7, toàn án Nhân dân khu vực 1 - Tuyên Quang đã mở phiên toà xét xử sơ thẩm vụ án dân sự thụ lý số 313 ngày 16.12.2025 về việc Tranh chấp hợp đồng vay tài sản giữa nguyên đơn là ông Đỗ Văn Khoát, sinh năm 1977. Bị đơn là ông Phạm Văn Tuyến sinh năm 1974. Tuy nhiên, người đại diện theo uỷ quyền của ông Khoát là bà Nguyễn Thị Hoa có đơn xin xét xử vắng mặt, người đại diện theo uỷ quyền của nguyên đơn ông Nguyễn Vĩnh Ban vắng mặt. Vì vậy sau thời gian nghị án, Hội đồng xét xử đã quyết định hoãn phiên toà tranh chấp hợp đồng vay tài sản. Phiên toà sẽ được mở lại vào ngày 25.7 tới.
PLM - Theo ghi nhận thực tế của phóng viên báo Pháp luật Việt Nam, trong quá trình thi công dự án cải tạo hạ tầng vỉa hè, đường giao thông, vườn hoa khu đô thị Đền Lừ 1, Đền Lừ 2, đơn vị thi công đổ trạc thải có dấu hiệu trái phép.
Từ xuất phát điểm khiêm tốn chỉ với 7 cán bộ ban đầu, Báo Pháp luật Việt Nam đã vươn mình trở thành cơ quan báo chí đa phương tiện, đa nền tảng, phủ sóng mạnh mẽ trên nền tảng số. Xuyên suốt chặng đường 41 năm qua, Báo luôn tự hào là cánh tay nối dài của Bộ Tư pháp, tiên phong lan tỏa tinh thần thượng tôn pháp luật và xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Đánh giá về hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ này, Thứ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Thanh Ngọc khẳng định: "Báo Pháp luật Việt Nam đã từng bước khẳng định vai trò là cơ quan ngôn luận nòng cốt của Bộ Tư pháp, đồng thời là cơ quan báo chí uy tín hàng đầu trong lĩnh vực truyền thông pháp luật. Hơn bốn thập kỷ qua, Báo đã hoàn thành tốt các nhiệm vụ chính trị - xã hội, trở thành cầu nối tin cậy giữa cơ quan quản lý nhà nước với người dân, doanh nghiệp, đồng thời gắn kết quá trình xây dựng pháp luật với thực tiễn đời sống. Không chỉ khơi dậy ý thức trách nhiệm công dân, Báo còn hun đúc tinh thần thượng tôn pháp luật, phụng sự xã hội. Bản sắc ấy, được vun đắp qua nhiều thế hệ người làm báo Pháp luật Việt Nam, đó cũng chính là yếu tố tạo nên sự khác biệt và vị thế vững chắc của Báo Pháp luật Việt Nam trong hệ thống báo chí cách mạng”.
(PLM) - Mùa hè là thời điểm các bệnh lý về mắt có xu hướng gia tăng do thời tiết nắng nóng, cường độ tia UV cao, khói bụi, ô nhiễm môi trường và việc tiếp xúc nhiều với nước tại bể bơi, sông, biển. Bên cạnh đó, thói quen sử dụng điều hòa trong thời gian dài hoặc làm việc liên tục với các thiết bị điện tử cũng có thể ảnh hưởng đến sức khỏe đôi mắt.