Khi tôi chuẩn bị có một chuyến công tác xa, thì nhận được thông tin - một thông tin đáng lẽ phải thực vui khi có thiên thần nhỏ chào đời, nhưng thông tin kèm theo khiến niềm vui bị lấn át: Em Tuyết đã sinh một bé gái, nhưng em đang cấp cứu trong bệnh viện. Em ấy đang rất yếu!
Niềm vui chưa kịp chia sẻ đã phải nhường chỗ cho nỗi lo. Và nỗi lo ấy không hề nhỏ. Nó lớn dần lên theo từng cuộc gọi, từng tin nhắn, từng ánh mắt lo lắng của đồng nghiệp. Trong nhóm trò chuyện của nhóm nhỏ chị em, chỉ toàn những dòng về Tuyết – nay em ấy đang ở đâu, nay em thế nào?...
Tôi tự nhủ, đi công tác về sẽ đến thăm em.
Tôi bước vào chuyến công tác, bước vào những buổi làm việc, hội nghị trong sự nóng lòng muốn thời gian trôi thật nhanh, công việc sớm hoàn tất. Trưa ngày thứ 2 của chuyến đi, điện thoại rung lên. Giọng chị đồng nghiệp bên kia đầu dây ngập ngừng, rất khẽ, nhưng không giấu được sự hoảng hốt: “Em biết tin chưa… Tuyết yếu lắm rồi… Sao mà chị sợ thế. Sợ mất người, sợ cảm giác lại phải chứng kiến thêm một đồng nghiệp ra đi khi đang cùng nhau làm việc.”
Tôi không nhớ mình đã trả lời gì. Chỉ nhớ một cảm giác rất thật: tim mình như hụt đi một nhịp, như cảm giác chới với khi biết trước mình đang mất một điều gì đó mà không thể níu giữ.
Giống như chị, tôi sợ sự chia ly. Sợ thêm một lần chứng kiến một người đồng nghiệp – người mà ngày hôm qua còn cùng mình làm việc, còn cười nói – bỗng nhiên rời xa, như lần nào đó chúng tôi đã mất đi một đồng nghiệp, mà mãi mãi vẫn thấy tiếc nhớ, không thể lấp đầy khoảng trống vắng trong lòng.
Từ lúc nghe điện thoại của chị, mọi thứ trở nên rối bời. Những con số, những nội dung trong hội nghị lướt qua vô định trong đầu. Tôi ngồi đó, nhưng lòng thì như có sóng. Từng đợt, từng đợt dâng lên nghẹn ngào.
Không kiềm lòng nổi, lát sau tôi nhắn tin cho người sếp trực tiếp của Tuyết. Dè dặt hỏi một câu, ngập ngừng, đắn đo rất lâu mới dám gửi đi. Và câu trả lời đến cũng ngắn như vậy:
“Chắc em ấy không giữ được lâu nữa…
Đêm qua em được ôm con. Ôm con xong một lúc thì rơi vào hôn mê. Bệnh viện cho em về nhà rồi. Mình và mọi người trong cơ quan vừa ở chỗ em ấy về.”
Vài phút sau, điện thoại lại rung.
“Em ấy đi rồi!!!”
“Thương quá!”
Không ai còn đủ bình tĩnh để viết một câu tròn trịa. Không ai còn đủ sức để giữ lại một điều gì.
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn “…em được ôm con. Ôm con xong một lúc thì rơi vào hôn mê…” thương đến buốt lòng. Cái ôm cuối cùng rồi em buông…
Người ta vẫn nói, làm mẹ là một hành trình thiêng liêng. Nhưng đâu ai nghĩ, có người phải đánh đổi bằng chính sự sống của mình để chạm tay vào thiên chức ấy, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Tôi nhìn màn hình rất lâu. Cố nén để không có nước mắt giữa chỗ toàn người lạ. Nhưng không kìm nén được một cơn đau thật thấm thía thấy trong lòng mình.
Tôi lặng lẽ thu xếp công việc, về Hà Nội như đã nói với đồng nghiệp trong tin nhắn lúc trước “Mai tôi về sớm, sẽ đến thăm em ấy” và tự thấy tội lỗi với Tuyết.
Tôi đã tự hứa khi nhận được tin em cấp cứu, rằng sau chuyến công tác sẽ đến thăm em. Tôi đã hứa với bạn đồng nghiệp ngày mai sẽ đến thăm em.
Có bao nhiêu cuộc hẹn mà mình cứ chờ đợi, để rồi không thể thực hiện được. Có bao nhiêu mỗi quan hệ cứ tồn tại bên nhau như một cách hiển nhiên, để rồi lỡ chia xa mới tiếc nhớ? Để đến một ngày, khi họ không còn nữa, ta mới hiểu: Không phải điều gì cũng có thể chờ.
Tuyết vào cơ quan chưa lâu. Em hiền lành, lặng lẽ nhưng đủ để mọi người cảm nhận sự tận tụy, trách nhiệm của em. Công việc của em làm về nhân sự, hồ sơ sổ sách… Thi thoảng, tôi vẫn thường phải nhờ em hướng dẫn, làm việc này việc kia. Em nhẹ nhàng, tận tâm, hướng dẫn từng chi tiết nhỏ. Kể cả những lúc thai kỳ mệt mỏi, các chị hỏi đi hỏi lại vài điều mãi chưa rõ, em vẫn kiên nhẫn, dịu dàng… Có lẽ, em không biết rằng, chính sự lặng lẽ ấy lại khiến người khác nhớ em rất lâu.
Góc bàn nhỏ nơi em ngồi luôn ngồn ngộn giấy tờ, những chiều muộn vẫn thấy phòng làm việc của em sáng đèn… Em làm việc như thể luôn sợ không kịp. Như thể mỗi ngày đều cần được sống trọn vẹn.
Rồi đây, tất cả sẽ còn trong nỗi nhớ của đồng nghiệp! Em đã sống một cuộc đời trọn vẹn với công việc, một cuộc đời trọn vẹn với sự hy sinh khi em đánh cược cả tính mạng của mình để được làm vợ, làm mẹ – dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi!
Người ta thường nói về sự hy sinh bằng những lời lớn lao. Nhưng đôi khi, sự hy sinh lại đến rất âm thầm. Như em - một người phụ nữ trẻ. Đi qua cuộc đời này, không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ yêu thương và rồi lặng lẽ ra đi,
Cuộc đời em không dài và cũng chưa kịp đầy. Chỉ là em đã đi qua nó bằng tất cả những gì mình có...
Tôi về Hà Nội khi phố đã lên đèn. Vẫn là con đường quen thuộc, vẫn là Hà Nội của tôi nhưng không mang sắc màu lấp lánh như cảm giác hân hoan của lần trở về sau những chuyến đi xa. Ánh đèn vàng buồn bã như nhòe đi trong mắt. Phải chăng, vì có một ngôi sao vừa tắt.
Tiễn biệt em, em về miền mây trắng!!!
PLM - THADS Nghệ An kỷ niệm 80 năm truyền thống, khẳng định 10 năm liên tiếp vượt chỉ tiêu, quyết liệt thu hồi tài sản, đẩy mạnh chuyển đổi số và xây dựng đội ngũ cán bộ liêm chính, chuyên nghiệp.
(PLM) - Chiều 12/7, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thanh Tùng cùng đoàn công tác đã đến thăm, tặng quà 20 gia đình chính sách tại xã Giai Lạc, tỉnh Nghệ An nhân dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026). Tham gia đoàn công tác có ông Nguyễn Quang Thái, Phó Bí thư chuyên trách Đảng ủy Bộ Tư pháp; ông Nguyễn Thắng Lợi, Cục trưởng Cục Quản lý thi hành án dân sự; lãnh đạo một số đơn vị thuộc Bộ Tư pháp. Về phía tỉnh Nghệ An có Phó Chủ tịch UBND tỉnh Phùng Thành Vinh cùng đại diện Sở Tư pháp, Thi hành án dân sự tỉnh và chính quyền địa phương.
Bỏ ra số tiền hàng tỷ đồng, còn đi vay lãi thêm để mua đất và đầu tư xây dựng kinh doanh. Ông Hồ Văn Cư (trú tại xã Xuân Ái, tỉnh Lào Cai) chẳng những không được sở hữu đất, mà còn có nguy cơ mất luôn nhà xưởng. Bởi, khi ông Cư vay đủ tiền để rút giấy tờ đất từ ngân hàng về thì chỉ 1 ngày sau chủ đất và người cho ông Cư vay tiền đã thực hiện một hợp đồng chuyển nhượng khác với nhau mà ông Cư lại không hề hay biết, mỗi tháng còn đều đặn trả lãi. Nguyên nhân cũng bắt nguồn từ việc giấy tờ sau khi rút từ ngân hàng về đều được người cho ông Cư vay tiền giữ toàn bộ. Sau đó, việc cho vay tiền cũng được thực hiện thông qua bằng 02 bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất mà không phải giấy “vay tiền”… trong đó ông Cư cho biết, 01 giấy là số tiền vay, còn 01 giấy đã bao gồm cả tiền lãi. Đây cũng chính là mấu chốt dẫn tới tranh chấp phức tạp, kéo dài đến nay vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.
PLM - Trở lại đại công trường này vào những ngày tháng 7, phóng viên ghi nhận hàng trăm con người đang miệt mài thực hiện từng hạng mục của công trình, tạo nên dáng dấp tòa nhà đang vươn lên mạnh mẽ.
(PLM) - Ngày 8.7, toàn án Nhân dân khu vực 1 - Tuyên Quang đã mở phiên toà xét xử sơ thẩm vụ án dân sự thụ lý số 313 ngày 16.12.2025 về việc Tranh chấp hợp đồng vay tài sản giữa nguyên đơn là ông Đỗ Văn Khoát, sinh năm 1977. Bị đơn là ông Phạm Văn Tuyến sinh năm 1974. Tuy nhiên, người đại diện theo uỷ quyền của ông Khoát là bà Nguyễn Thị Hoa có đơn xin xét xử vắng mặt, người đại diện theo uỷ quyền của nguyên đơn ông Nguyễn Vĩnh Ban vắng mặt. Vì vậy sau thời gian nghị án, Hội đồng xét xử đã quyết định hoãn phiên toà tranh chấp hợp đồng vay tài sản. Phiên toà sẽ được mở lại vào ngày 25.7 tới.
PLM - Theo ghi nhận thực tế của phóng viên báo Pháp luật Việt Nam, trong quá trình thi công dự án cải tạo hạ tầng vỉa hè, đường giao thông, vườn hoa khu đô thị Đền Lừ 1, Đền Lừ 2, đơn vị thi công đổ trạc thải có dấu hiệu trái phép.
Từ xuất phát điểm khiêm tốn chỉ với 7 cán bộ ban đầu, Báo Pháp luật Việt Nam đã vươn mình trở thành cơ quan báo chí đa phương tiện, đa nền tảng, phủ sóng mạnh mẽ trên nền tảng số. Xuyên suốt chặng đường 41 năm qua, Báo luôn tự hào là cánh tay nối dài của Bộ Tư pháp, tiên phong lan tỏa tinh thần thượng tôn pháp luật và xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Đánh giá về hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ này, Thứ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Thanh Ngọc khẳng định: "Báo Pháp luật Việt Nam đã từng bước khẳng định vai trò là cơ quan ngôn luận nòng cốt của Bộ Tư pháp, đồng thời là cơ quan báo chí uy tín hàng đầu trong lĩnh vực truyền thông pháp luật. Hơn bốn thập kỷ qua, Báo đã hoàn thành tốt các nhiệm vụ chính trị - xã hội, trở thành cầu nối tin cậy giữa cơ quan quản lý nhà nước với người dân, doanh nghiệp, đồng thời gắn kết quá trình xây dựng pháp luật với thực tiễn đời sống. Không chỉ khơi dậy ý thức trách nhiệm công dân, Báo còn hun đúc tinh thần thượng tôn pháp luật, phụng sự xã hội. Bản sắc ấy, được vun đắp qua nhiều thế hệ người làm báo Pháp luật Việt Nam, đó cũng chính là yếu tố tạo nên sự khác biệt và vị thế vững chắc của Báo Pháp luật Việt Nam trong hệ thống báo chí cách mạng”.
(PLM) - Mùa hè là thời điểm các bệnh lý về mắt có xu hướng gia tăng do thời tiết nắng nóng, cường độ tia UV cao, khói bụi, ô nhiễm môi trường và việc tiếp xúc nhiều với nước tại bể bơi, sông, biển. Bên cạnh đó, thói quen sử dụng điều hòa trong thời gian dài hoặc làm việc liên tục với các thiết bị điện tử cũng có thể ảnh hưởng đến sức khỏe đôi mắt.
(PLM) - Cách đây 41 năm, ngày 10/7/1985, số báo Pháp luật thường thức đầu tiên – tiền thân của Báo Pháp luật Việt Nam ngày nay – đã được xuất bản và phát hành đến tay bạn đọc, mở đầu cho một hành trình bền bỉ lan tỏa tinh thần thượng tôn pháp luật, đồng hành cùng sự phát triển của đất nước và ngành Tư pháp Việt Nam.