Khi tôi chuẩn bị có một chuyến công tác xa, thì nhận được thông tin - một thông tin đáng lẽ phải thực vui khi có thiên thần nhỏ chào đời, nhưng thông tin kèm theo khiến niềm vui bị lấn át: Em Tuyết đã sinh một bé gái, nhưng em đang cấp cứu trong bệnh viện. Em ấy đang rất yếu!
Niềm vui chưa kịp chia sẻ đã phải nhường chỗ cho nỗi lo. Và nỗi lo ấy không hề nhỏ. Nó lớn dần lên theo từng cuộc gọi, từng tin nhắn, từng ánh mắt lo lắng của đồng nghiệp. Trong nhóm trò chuyện của nhóm nhỏ chị em, chỉ toàn những dòng về Tuyết – nay em ấy đang ở đâu, nay em thế nào?...
Tôi tự nhủ, đi công tác về sẽ đến thăm em.
Tôi bước vào chuyến công tác, bước vào những buổi làm việc, hội nghị trong sự nóng lòng muốn thời gian trôi thật nhanh, công việc sớm hoàn tất. Trưa ngày thứ 2 của chuyến đi, điện thoại rung lên. Giọng chị đồng nghiệp bên kia đầu dây ngập ngừng, rất khẽ, nhưng không giấu được sự hoảng hốt: “Em biết tin chưa… Tuyết yếu lắm rồi… Sao mà chị sợ thế. Sợ mất người, sợ cảm giác lại phải chứng kiến thêm một đồng nghiệp ra đi khi đang cùng nhau làm việc.”
Tôi không nhớ mình đã trả lời gì. Chỉ nhớ một cảm giác rất thật: tim mình như hụt đi một nhịp, như cảm giác chới với khi biết trước mình đang mất một điều gì đó mà không thể níu giữ.
Giống như chị, tôi sợ sự chia ly. Sợ thêm một lần chứng kiến một người đồng nghiệp – người mà ngày hôm qua còn cùng mình làm việc, còn cười nói – bỗng nhiên rời xa, như lần nào đó chúng tôi đã mất đi một đồng nghiệp, mà mãi mãi vẫn thấy tiếc nhớ, không thể lấp đầy khoảng trống vắng trong lòng.
Từ lúc nghe điện thoại của chị, mọi thứ trở nên rối bời. Những con số, những nội dung trong hội nghị lướt qua vô định trong đầu. Tôi ngồi đó, nhưng lòng thì như có sóng. Từng đợt, từng đợt dâng lên nghẹn ngào.
Không kiềm lòng nổi, lát sau tôi nhắn tin cho người sếp trực tiếp của Tuyết. Dè dặt hỏi một câu, ngập ngừng, đắn đo rất lâu mới dám gửi đi. Và câu trả lời đến cũng ngắn như vậy:
“Chắc em ấy không giữ được lâu nữa…
Đêm qua em được ôm con. Ôm con xong một lúc thì rơi vào hôn mê. Bệnh viện cho em về nhà rồi. Mình và mọi người trong cơ quan vừa ở chỗ em ấy về.”
Vài phút sau, điện thoại lại rung.
“Em ấy đi rồi!!!”
“Thương quá!”
Không ai còn đủ bình tĩnh để viết một câu tròn trịa. Không ai còn đủ sức để giữ lại một điều gì.
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn “…em được ôm con. Ôm con xong một lúc thì rơi vào hôn mê…” thương đến buốt lòng. Cái ôm cuối cùng rồi em buông…
Người ta vẫn nói, làm mẹ là một hành trình thiêng liêng. Nhưng đâu ai nghĩ, có người phải đánh đổi bằng chính sự sống của mình để chạm tay vào thiên chức ấy, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Tôi nhìn màn hình rất lâu. Cố nén để không có nước mắt giữa chỗ toàn người lạ. Nhưng không kìm nén được một cơn đau thật thấm thía thấy trong lòng mình.
Tôi lặng lẽ thu xếp công việc, về Hà Nội như đã nói với đồng nghiệp trong tin nhắn lúc trước “Mai tôi về sớm, sẽ đến thăm em ấy” và tự thấy tội lỗi với Tuyết.
Tôi đã tự hứa khi nhận được tin em cấp cứu, rằng sau chuyến công tác sẽ đến thăm em. Tôi đã hứa với bạn đồng nghiệp ngày mai sẽ đến thăm em.
Có bao nhiêu cuộc hẹn mà mình cứ chờ đợi, để rồi không thể thực hiện được. Có bao nhiêu mỗi quan hệ cứ tồn tại bên nhau như một cách hiển nhiên, để rồi lỡ chia xa mới tiếc nhớ? Để đến một ngày, khi họ không còn nữa, ta mới hiểu: Không phải điều gì cũng có thể chờ.
Tuyết vào cơ quan chưa lâu. Em hiền lành, lặng lẽ nhưng đủ để mọi người cảm nhận sự tận tụy, trách nhiệm của em. Công việc của em làm về nhân sự, hồ sơ sổ sách… Thi thoảng, tôi vẫn thường phải nhờ em hướng dẫn, làm việc này việc kia. Em nhẹ nhàng, tận tâm, hướng dẫn từng chi tiết nhỏ. Kể cả những lúc thai kỳ mệt mỏi, các chị hỏi đi hỏi lại vài điều mãi chưa rõ, em vẫn kiên nhẫn, dịu dàng… Có lẽ, em không biết rằng, chính sự lặng lẽ ấy lại khiến người khác nhớ em rất lâu.
Góc bàn nhỏ nơi em ngồi luôn ngồn ngộn giấy tờ, những chiều muộn vẫn thấy phòng làm việc của em sáng đèn… Em làm việc như thể luôn sợ không kịp. Như thể mỗi ngày đều cần được sống trọn vẹn.
Rồi đây, tất cả sẽ còn trong nỗi nhớ của đồng nghiệp! Em đã sống một cuộc đời trọn vẹn với công việc, một cuộc đời trọn vẹn với sự hy sinh khi em đánh cược cả tính mạng của mình để được làm vợ, làm mẹ – dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi!
Người ta thường nói về sự hy sinh bằng những lời lớn lao. Nhưng đôi khi, sự hy sinh lại đến rất âm thầm. Như em - một người phụ nữ trẻ. Đi qua cuộc đời này, không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ yêu thương và rồi lặng lẽ ra đi,
Cuộc đời em không dài và cũng chưa kịp đầy. Chỉ là em đã đi qua nó bằng tất cả những gì mình có...
Tôi về Hà Nội khi phố đã lên đèn. Vẫn là con đường quen thuộc, vẫn là Hà Nội của tôi nhưng không mang sắc màu lấp lánh như cảm giác hân hoan của lần trở về sau những chuyến đi xa. Ánh đèn vàng buồn bã như nhòe đi trong mắt. Phải chăng, vì có một ngôi sao vừa tắt.
Tiễn biệt em, em về miền mây trắng!!!
(PLM) - Theo phản ánh của người dân và ghi nhận phóng viên báo Pháp luật Việt Nam trong tháng 8/2026 thì hàng nghìn mét vuông đất nông nghiệp giáp nghĩa trang Cự Khối và giáp tuyến đường Giáp Hải thuộc xã Bát Tràng, thành phố Hà Nội đã và đang được san lấp bằng trạc thải xây dựng có dấu hiệu chưa đúng quy định.
(PLM) - Vừa qua, báo Pháp luật Việt Nam nhận được phản ánh tại thôn Lê Lợi, xã Chương Dương, TP. Hà Nội đang tồn tại một cơ sở giết mổ gia cầm số lượng lớn có dấu hiệu hoạt động không phép, gây mất vệ sinh an toàn thực phẩm và gây ô nhiễm môi trường.
(PLM) - Khởi tố, bắt tạm giam Hải “Sapa TV” cùng vợ và đối tác sau cáo buộc lừa dối khách hàng, vi phạm kế toán; vụ việc liên quan đường dây bán “thịt trâu sấy” gắn mác đặc sản tây bắc.
(PLM) - Sáng ngày 25/8/2026, tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền tổ chức Hội thảo khoa học cấp Bộ với chủ đề “Báo chí, truyền thông số với bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trong kỷ nguyên phát triển mới”. Tại hội thảo, các chuyên gia hàng đầu đã tập trung thảo luận về chiến lược chuyển đổi tư duy từ phòng ngự bị động sang chủ động kiến tạo môi trường thông tin lành mạnh trên không gian mạng.
(PLM)- Công tác phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ trong tình hình mới đòi hỏi sự đổi mới mạnh mẽ từ tư duy “ứng phó thụ động” sang “chủ động phòng ngừa”, lấy người dân làm trung tâm, chủ thể trong mọi hoạt động. Nhằm đáp ứng yêu cầu này, thành phố Hà Nội đã triển khai nhiều trung tâm giáo dục cộng đồng về PCCC và CNCH tại địa bàn các phường xã.
PLM - Ngày 22/8, tâm bão số 4 ở khu vực vùng biển Quảng Ninh - Hải Phòng, cách đặc khu Bạch Long Vĩ khoảng 120km về phía Bắc. Bão mạnh cấp 8, giật cấp 10, di chuyển theo hướng Tây Nam trên Vịnh Bắc Bộ với tốc độ khoảng 5km/h, gây mưa lớn ở Đông Bắc Bộ và Thanh Hóa.
(PLM) - Không có những tấm huân chương gắn lên ngực áo giữa bầu trời, chiến công của họ là sự trở về an toàn của đồng đội, là sự bình yên tuyệt đối của bầu trời Tổ quốc. Họ - những đôi mắt dẫn đường lặng lẽ, xây dựng những đường bay bảo vệ hòa bình từ trên không cho mỗi chuyến bay Quân sự.
(PLM) - Gantan Beauty Industry Co., Ltd. – 60 năm kiến tạo mái kim loại chống thiên tai, nơi công nghệ, kỷ luật và tinh thần Nhật Bản kết tinh thành những công trình bền vững, an toàn trước bão giông.
(PLM) - Trưa 21/8, máy bay vận tải quân sự CASA-295 của Quân chủng Phòng không – Không quân đã hạ cánh an toàn tại sân bay quân sự Gia Lâm (Hà Nội), vận chuyển 7.104 mẫu sinh phẩm hài cốt liệt sĩ phục vụ công tác giám định ADN.
(PLM) - Phát hiện khối u não mạch máu xuất huyết nguy hiểm từ khi còn trong bụng mẹ, một trẻ sơ sinh ở TP.HCM vừa được phẫu thuật vi phẫu gần 5 giờ thành công, giành lại sự sống ngoạn mục.