Khi tôi chuẩn bị có một chuyến công tác xa, thì nhận được thông tin - một thông tin đáng lẽ phải thực vui khi có thiên thần nhỏ chào đời, nhưng thông tin kèm theo khiến niềm vui bị lấn át: Em Tuyết đã sinh một bé gái, nhưng em đang cấp cứu trong bệnh viện. Em ấy đang rất yếu!
Niềm vui chưa kịp chia sẻ đã phải nhường chỗ cho nỗi lo. Và nỗi lo ấy không hề nhỏ. Nó lớn dần lên theo từng cuộc gọi, từng tin nhắn, từng ánh mắt lo lắng của đồng nghiệp. Trong nhóm trò chuyện của nhóm nhỏ chị em, chỉ toàn những dòng về Tuyết – nay em ấy đang ở đâu, nay em thế nào?...
Tôi tự nhủ, đi công tác về sẽ đến thăm em.
Tôi bước vào chuyến công tác, bước vào những buổi làm việc, hội nghị trong sự nóng lòng muốn thời gian trôi thật nhanh, công việc sớm hoàn tất. Trưa ngày thứ 2 của chuyến đi, điện thoại rung lên. Giọng chị đồng nghiệp bên kia đầu dây ngập ngừng, rất khẽ, nhưng không giấu được sự hoảng hốt: “Em biết tin chưa… Tuyết yếu lắm rồi… Sao mà chị sợ thế. Sợ mất người, sợ cảm giác lại phải chứng kiến thêm một đồng nghiệp ra đi khi đang cùng nhau làm việc.”
Tôi không nhớ mình đã trả lời gì. Chỉ nhớ một cảm giác rất thật: tim mình như hụt đi một nhịp, như cảm giác chới với khi biết trước mình đang mất một điều gì đó mà không thể níu giữ.
Giống như chị, tôi sợ sự chia ly. Sợ thêm một lần chứng kiến một người đồng nghiệp – người mà ngày hôm qua còn cùng mình làm việc, còn cười nói – bỗng nhiên rời xa, như lần nào đó chúng tôi đã mất đi một đồng nghiệp, mà mãi mãi vẫn thấy tiếc nhớ, không thể lấp đầy khoảng trống vắng trong lòng.
Từ lúc nghe điện thoại của chị, mọi thứ trở nên rối bời. Những con số, những nội dung trong hội nghị lướt qua vô định trong đầu. Tôi ngồi đó, nhưng lòng thì như có sóng. Từng đợt, từng đợt dâng lên nghẹn ngào.
Không kiềm lòng nổi, lát sau tôi nhắn tin cho người sếp trực tiếp của Tuyết. Dè dặt hỏi một câu, ngập ngừng, đắn đo rất lâu mới dám gửi đi. Và câu trả lời đến cũng ngắn như vậy:
“Chắc em ấy không giữ được lâu nữa…
Đêm qua em được ôm con. Ôm con xong một lúc thì rơi vào hôn mê. Bệnh viện cho em về nhà rồi. Mình và mọi người trong cơ quan vừa ở chỗ em ấy về.”
Vài phút sau, điện thoại lại rung.
“Em ấy đi rồi!!!”
“Thương quá!”
Không ai còn đủ bình tĩnh để viết một câu tròn trịa. Không ai còn đủ sức để giữ lại một điều gì.
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn “…em được ôm con. Ôm con xong một lúc thì rơi vào hôn mê…” thương đến buốt lòng. Cái ôm cuối cùng rồi em buông…
Người ta vẫn nói, làm mẹ là một hành trình thiêng liêng. Nhưng đâu ai nghĩ, có người phải đánh đổi bằng chính sự sống của mình để chạm tay vào thiên chức ấy, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Tôi nhìn màn hình rất lâu. Cố nén để không có nước mắt giữa chỗ toàn người lạ. Nhưng không kìm nén được một cơn đau thật thấm thía thấy trong lòng mình.
Tôi lặng lẽ thu xếp công việc, về Hà Nội như đã nói với đồng nghiệp trong tin nhắn lúc trước “Mai tôi về sớm, sẽ đến thăm em ấy” và tự thấy tội lỗi với Tuyết.
Tôi đã tự hứa khi nhận được tin em cấp cứu, rằng sau chuyến công tác sẽ đến thăm em. Tôi đã hứa với bạn đồng nghiệp ngày mai sẽ đến thăm em.
Có bao nhiêu cuộc hẹn mà mình cứ chờ đợi, để rồi không thể thực hiện được. Có bao nhiêu mỗi quan hệ cứ tồn tại bên nhau như một cách hiển nhiên, để rồi lỡ chia xa mới tiếc nhớ? Để đến một ngày, khi họ không còn nữa, ta mới hiểu: Không phải điều gì cũng có thể chờ.
Tuyết vào cơ quan chưa lâu. Em hiền lành, lặng lẽ nhưng đủ để mọi người cảm nhận sự tận tụy, trách nhiệm của em. Công việc của em làm về nhân sự, hồ sơ sổ sách… Thi thoảng, tôi vẫn thường phải nhờ em hướng dẫn, làm việc này việc kia. Em nhẹ nhàng, tận tâm, hướng dẫn từng chi tiết nhỏ. Kể cả những lúc thai kỳ mệt mỏi, các chị hỏi đi hỏi lại vài điều mãi chưa rõ, em vẫn kiên nhẫn, dịu dàng… Có lẽ, em không biết rằng, chính sự lặng lẽ ấy lại khiến người khác nhớ em rất lâu.
Góc bàn nhỏ nơi em ngồi luôn ngồn ngộn giấy tờ, những chiều muộn vẫn thấy phòng làm việc của em sáng đèn… Em làm việc như thể luôn sợ không kịp. Như thể mỗi ngày đều cần được sống trọn vẹn.
Rồi đây, tất cả sẽ còn trong nỗi nhớ của đồng nghiệp! Em đã sống một cuộc đời trọn vẹn với công việc, một cuộc đời trọn vẹn với sự hy sinh khi em đánh cược cả tính mạng của mình để được làm vợ, làm mẹ – dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi!
Người ta thường nói về sự hy sinh bằng những lời lớn lao. Nhưng đôi khi, sự hy sinh lại đến rất âm thầm. Như em - một người phụ nữ trẻ. Đi qua cuộc đời này, không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ yêu thương và rồi lặng lẽ ra đi,
Cuộc đời em không dài và cũng chưa kịp đầy. Chỉ là em đã đi qua nó bằng tất cả những gì mình có...
Tôi về Hà Nội khi phố đã lên đèn. Vẫn là con đường quen thuộc, vẫn là Hà Nội của tôi nhưng không mang sắc màu lấp lánh như cảm giác hân hoan của lần trở về sau những chuyến đi xa. Ánh đèn vàng buồn bã như nhòe đi trong mắt. Phải chăng, vì có một ngôi sao vừa tắt.
Tiễn biệt em, em về miền mây trắng!!!
PLM - Chiều 14/4, Trường Đại học Công đoàn đã có buổi làm việc với Đoàn đại biểu cấp cao Tổng Công đoàn Mông Cổ (CMTU), nhằm trao đổi học thuật và chia sẻ kinh nghiệm trong tổ chức hoạt động công đoàn.
(PLM) - Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm chủ trì công bố nhân sự nhiệm kỳ 2025-2030, nhấn mạnh trung thành mục tiêu Đảng, phòng ngừa sai phạm, chống lợi ích nhóm, khuyến khích đổi mới, phát triển đội ngũ cán bộ trẻ.
(PLM) - Ngày 13/4, Tiểu đoàn Huấn luyện chiến sĩ mới, Sư đoàn 372 (Quân chủng Phòng không - Không quân) tổ chức kiểm tra bắn đạn thật súng tiểu liên AK bài 1 ở tư thế nằm đối với chiến sĩ mới nhập ngũ năm 2026. Thượng tá Lê Trần Kiên, Phó trưởng phòng Quân huấn Sư đoàn 372, dự và chỉ đạo.
(PLM) Vừa qua, Hội nghị xúc tiến thương mại du lịch Lai Châu 2026 được tổ chức tại hội chợ du lịch quốc tế Việt Nam, VITM Hà Nội 2026, chủ đề “Lai Châu - Kỳ Vĩ Ngàn Mây, Đong Đầy Bản Sắc”, với sự tham gia của nhiều doanh nghiệp và nhà đầu tư. Sự kiện nhằm quảng bá tiềm năng du lịch, giới thiệu các sản phẩm đặc trưng và thúc đẩy hợp tác phát triển du lịch bền vững, góp phần nâng cao vị thế của Lai Châu trên bản đồ du lịch Việt Nam.
Phản ánh đến Báo PLVN, những người dân tại khu 2 Hà Lộc, phường Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ cho biết, công trình xây dựng Cầu vượt đường tỉnh 315B đã thi công nhiều tháng nay, cũng chừng ấy thời gian, cuộc sống của người dân nơi đây bị đảo lộn khi mỗi ngày phải sống chung với bụi từ công trường bủa vây. Điểm thi công nằm sát khu dân cư đông đúc, đồng thời là nút giao giữa điểm cuối cao tốc Tuyên Quang – Phú Thọ và tuyến đường Hồ Chí Minh, tạo thành khu vực ngã tư có mật độ phương tiện lưu thông lớn, khiến bụi từ công trường bị cuốn lên, bao trùm cả khu vực. Thực trạng này kéo dài nhiều ngày còn có nguy cơ gây ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe người dân, đặc biệt là người già và trẻ nhỏ.
Theo phản ánh của người dân và ghi nhận của phóng viên báo Pháp luật Việt Nam những ngày cuối tháng 3.2026, hàng loạt khu đất trên địa bàn xã Thành Vinh, tỉnh Thanh Hoá tình trạng đất được san gạt, phân lô, sau đó tách thửa rồi rao bán chuyển nhượng tràn lan.
(PLM) - Liên quan đến các nội dung phản ánh về một số quán game bắn cá trên địa bàn khu đô thị Đồng Văn, phường Đồng Văn, tỉnh Ninh Bình có dấu hiệu hoạt động cờ bạc trá hình, mới đây Công an phường Đồng Văn đã có thông tin phản hồi.
(PLM) - Sáng 12/4, tại Khu Liên hợp thể thao – Trung tâm Văn hoá Thông tin và Thể thao xã Đan Phượng (TP Hà Nội), Công ty Cổ phần thực phẩm Ăn cùng Bà Tuyết đã tổ chức Giải bóng đá Mừng xuân Bính Ngọ 2026 - chào mừng Ngày Giải phóng miền Nam 30/4 và Ngày Quốc tế Lao động 1/5. Giải đấu có sự tham gia của lãnh đạo Công ty Cổ phần thực phẩm Ăn Cùng Bà Tuyết; cùng các nhà tài trợ và đông đảo cán bộ, nhân viên trong công ty.
(PLM) - Tổng công ty Đường sắt Việt Nam vừa chính thức mở bán vé tàu khách phục vụ cao điểm vận tải hè 2026, áp dụng cho các chuyến đi từ ngày 15/5 đến hết 16/8/2026.
Theo phản ánh năm 2003 bà Trần Hà Thanh sinh năm 1950, trú tại phường Giảng Võ, Hà Nội có mua chung với ông Nguyễn Văn Hậu thửa đất tại ngã tư đường Vân Côn giao với đường Ba Lương – Cầu Gồ thuộc địa bàn thôn Quyết Tiến, xã Vân Côn, huyện Hoài Đức cũ nay là xã An Khánh, với số tiền 50 triệu đồng và có giấy viết tay và chữ ký của ông Hậu xác nhận sự việc. Thời gian gần đây bà Thanh đến kiểm tra thửa đất bà bất ngờ khi thấy con gái ông Hậu đang đào móng, xây nhà trên mảnh đất mà bà đã góp tiền mua chung từ nhiều năm trước. Vì vậy bà đã gửi đơn đến UBND xã An Khánh để trình báo sự việc.