Băng rừng leo đỉnh 2.965m
Cách Hà Nội hơn 350km, đỉnh Nhìu Cồ San cao 2.965m nằm ở xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Trong tiếng dân tộc H’Mông, tên ngọn núi có nghĩa là Sừng Trâu. Người dân nơi đây gọi như vậy vì hình dáng đặc biệt của ngọn núi khi nhìn từ xa. Ngọn núi này cao ở hai bên, lõm xuống theo đường cong ở giữa giống một cặp sừng trâu.

Những dòng thác trên đường đi tạo cảnh sắc lý thú của thiên nhiên.
Nhìu Cồ San gợi cho chúng tôi nhiều sự tò mò. Hàng trăm câu hỏi cứ quẩn quanh trước giờ khởi hành: Đỉnh núi ấy có khó chinh phục lắm không? Thời tiết có thuận lợi không? Cảm giác cheo leo trên núi sẽ như thế nào?. Với những câu hỏi ấy, ai cũng trộm nghĩ, “phải thử thì mới biết được”. Cứ thể, đoàn 4 người chúng tôi quyết tâm lên đường.
Qua một đêm di chuyển từ Hà Nội, chúng tôi nhận ra Tây Bắc khi thấy những cánh đào rừng nở muộn long lanh trong những giọt sương thủy tinh. Đến Sàng Ma Sáo, chúng tôi phải vượt qua quãng đường 10km vào bản Dền Sáng. Đưa khách đi chủ yếu là xe ôm người bản địa bởi đoạn đường này lái xe rất khó với những con đường đất, đá lổm ngổm, cua gắt cùng độ dốc lớn.
Sắp xếp ba lô gồm nước uống, đồ ăn nhẹ và các vật dụng thiết yếu, chúng tôi bắt đầu hành trình leo núi tại điểm trường phân hiệu Chà Phà. Đường đi ban đầu là đoạn qua bản hoặc đường rừng có lối mòn. Tuy nhiên, càng lên cao địa hình càng trắc trở, có khi là rừng già, thác, suối, đường đá và cũng có khi là dốc đứng buộc phải bò lên… Nếu gặp trời mưa, đoạn đường sẽ khó đi, lầy lội hơn và việc té ngã là điều không thể tránh khỏi. Nhiều lúc đầu gối mỏi tới mức muốn rụng rời, thế nhưng chúng tôi phải tự xốc lại tinh thần bởi tự nhiên đã ban tặng cảnh đẹp mà không phải lúc nào cũng có thể thấy.
Một trong số ấy là thác Ong Chúa. Ngọn thác này được rừng già ưu ái với vẻ đẹp như tranh thủy mặc. Vách núi dựng đứng, những phiến đá nhô ra lởm chởm, phủ đầy rêu phong. Từ vách đá ấy, một cột nước tuôn đổ xuống rồi tách ra thành những dòng thác nhỏ hơn. Bọt nước trắng xóa, tung lên như mưa phùn. Dòng nước chảy về miền xuôi. Đá tảng ngăn dòng thành nhiều hồ nước trong veo.
Thảm thực vật ở Nhìu Cồ San cũng rất đa dạng, ở lưng chừng núi là một khu rừng nguyên sinh với những cây cổ thụ đủ hình thù, bám rêu phủ đầy từ thân lên tán cây. Rồi có rừng hoa đỗ quyên đỏ, tím rợp đường. Cũng có lúc là rừng trúc “chen chúc” bên suối cạn hay rừng thảo quả lá to bản và xanh mướt, thơm lừng.
Sau khoảng 7 tiếng leo liên tục đã thấm mệt, dừng ở lán nghỉ tại độ cao 2.400m khiến ai cũng vỡ òa hạnh phúc. Cả đoàn quây quần ăn uống, trò chuyện trong ánh sáng của đèn pin. Nơi đây không có sóng điện thoại, không có điện, chúng tôi được hòa mình trọn vẹn vào thiên nhiên. Đêm xuống nhiệt độ càng lạnh, gió rít bên vách lều, chúng tôi cuộn tròn trong túi ngủ quên hết muộn phiền của cuộc sống thường nhật.
Buổi sáng hôm sau, đúng 4h30 khi bốn bề còn tối đen như mực, chúng tôi đeo đèn pin trên đầu tiếp tục leo tới đỉnh núi. Đây là đoạn đường “khó nhằn” nhất bởi địa hình thay đổi từ đường dốc thoải sang vách đá với độ dốc lên tới 65 độ. Đi trong ánh sáng lập lòe, người sau bám theo người trước. Sương đêm làm đất trơn trượt, cách duy nhất để di chuyển lên là chúng tôi phải bám vào cây mọc ven đường, dùng hết lực của đôi chân đu lên.
Mất chừng 2 tiếng, chúng tôi đặt chân tới vị trí cao nhất của đỉnh núi Nhìu Cồ San, nơi đặt chóp 2.965m.Trước mặt chúng tôi lúc đó là bầu trời rộng hơn bao giờ hết, ánh bìnhmình thoắt ẩn thoắt hiện sau những lớp mây dày tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp mà chỉ có trải qua những vất vả, khó khăn mới được “trả công”. Khoảnh khắc vượt qua cảm giác rã rời của đôi chân và thân thể, chúng tôi đứng trên đỉnh, tay chạm vào mây, phóng tầm mắt ngắm dãy núi kỳ vĩ để tâm hồn cảm nhận sự tự do.
Những người H’Mông mang cả “thế giới” trên vai
Trekking Nhìu Cồ San không quá khó với dân chuyên nhưng cũng là thử thách với người mới. Muốn hoàn thành chuyến đi một cách trọn vẹn thì cần sự giúp sức của những người gùi đồ kiêm dẫn đường (porter). Họ là những người H’Mông chăm chỉ, thạo việc, có sức khỏe và thuộc đường trong lòng bàn tay. Porter sẽ nhận nhiệm vụ vác đồ giúp khách trong suốt hành trình, đồng hành trên các cung đường hiểm trở, nấu ăn và kiêm luôn nhiệm vụ dẫn đường.
Chuyến đi của chúng tôi có sự giúp sức của A Lừ, porter ngoài 30 tuổi có gương mặt hiền lành. A Lừ ít nói, rành tiếng Kinh ở mức khá, đủ để giao tiếp và sẽ cười hiền khi có ai đó trêu đùa. Người đàn ông H’Mông này vẫn giữ được sự chân chất, thật thà, cần cù làm việc và lao động. Ấn tượng của chúng tôi với A Lừ là porter rất có trách nhiệm, anh luôn đi cuối cùng để hỗ trợ và đảm bảo không khách nào bị lạc. Những câu động viên “cố lên” rất kịp lúc của A Lừ chính là “điểm tựa” khi chúng tôi mệt và có ý định bỏ cuộc.

Địa hình Nhìu Cồ San đa dạng và thường phải di chuyển trong rừng.
A Lừ kể, chẳng biết từ bao giờ, nghề porter lại phổ biến và trở thành sinh kế của người dân ở mảnh đất này. Vào thời điểm các cung đường leo núi phía Bắc đẹp nhất, đông đúc nhất cũng là lúc các porter trở nên bận rộn. Hầu hết thanh niên, trung niên trong bản cứ ngày cuối tuần là đứng dưới chân núi, cùng với xe Win, gùi đeo sẵn trên lưng đợi khách.
A Lừ bắt đầu làm porter kể từ sau khi anh bỏ công việc ở biên giới về gần vợ con. Học thanh niên bản, A Lừ gắn bó với công việc này đến nay được 6 năm. A Lừ bảo, nghề này với anh không quá khó lại còn có thu nhập cao hơn làm nương. Người đàn ông 3 con này đã hàng trăm lần lên xuống những ngọn đồi, đỉnh núi chót vót khiến anh trở nên thạo đường, thuộc từng ngọn cây, bãi cỏ, hòn đá chắn ngang cung đường mù mây.
“Đồng bào người H’Mông ở đây quen làm bạn với nương rẫy, vào rừng. Vì thế, ngày trong tuần họ vẫn làm nương, vào mùa leo núi, chỉ cuối tuần hoặc khi nào có khách gọi mọi người mới bắt đầu làm porter. Thời gian cao điểm thì các thanh niên, phụ nữ hay thậm chí là người già cũng trở thành porter để có thêm thu nhập”, A Lừ nói.
Mỗi ngày, porter sẽ được trả công từ 300.000 - 400.000 đồng, tuỳ theo độ khó dễ của đường đi. Nhiệm vụ của porter không chỉ dừng lại ở việc khuân vác đồ, khi tới các điểm dừng, khách bắt đầu nghỉ ngơi cũng là lúc các porter sắp xếp chỗ ở và nấu ăn cho khách. Chính vì thế, khi A Lừ mở gùi trên lưng, chúng tôi vô cùng bất ngờ bởi “cả thế giới” đã được anh cõng lên núi. Từ túi ngủ, lều, cốc, bát… đến đồ ăn tươm tất gồm thịt, rau, cơm canh…
Chuyến đi Nhìu Cồ San kéo dài 2 ngày 1 đêm, chinh phục đỉnh núi đã mang đến cho chúng tôi cảm giác tự hào, sung sướng, khó tả vô cùng. Cảm xúc ấy nguyên vẹn đến mãi sau này, để chúng tôi luôn tự nhủ bản thân rằng dù có khó khăn, vất vả, nếu nỗ lực không bỏ cuộc sẽ nhận được thành quả ngọt ngào như leo qua một đỉnh núi.
(PLM) - Tại khu vực từ ngõ 412 đến ngõ 462 đường Bưởi, thuộc dự án hoàn thiện và khớp nối hạ tầng kỹ thuật khu 7,2ha Vĩnh Phúc (phường Ngọc Hà, thành phố Hà Nội) xuất hiện một số thửa đất có hình dáng dị dạng, méo mó, đã hoặc đang hình thành các công trình có mặt tiền rất hẹp, kết cấu méo hoặc vát theo ranh giới giải phóng mặt bằng. Những công trình này tạo nên hình ảnh thiếu đồng bộ, làm ảnh hưởng đến cảnh quan chung của khu vực.
PLM) - Bệnh viện Việt Đức vừa thực hiện thành công ca ghép dương vật đầu tiên từ người hiến chết não tại Việt Nam, mở ra bước tiến mới của ngoại khoa và hy vọng phục hồi chức năng sinh dục cho bệnh nhân.
(PLM) - Gia đình ông Nguyễn Trường Vinh đang sinh sống, kinh doanh ổn định trên thửa đất của gia đình tại số 06 Cách Mạng Tháng 8, khu phố Hưng Phước, phường Hưng Định, TP Thuận An, tỉnh Bình Dương (cũ), nay thuộc phường Thuận An, TP Hồ Chí Minh bị một số đối tượng đến đập phá tài sản gây thiệt hại lớn.
(PLM) - Khác với hai mùa trước chỉ tổ chức cho vận động viên là nhà báo, phóng viên, giải leo núi "Bước chân trên mây" mùa 3, do báo Pháp luật Việt Nam phối hợp với tỉnh Lai Châu đã mở rộng đối tượng tham gia với cộng đồng đam mê trekking. Quy mô tối đa của giải là 500 vận động viên, gồm 100 nhà báo, phóng viên và 400 vận động viên phong trào. Giải gồm ba cự ly thi đấu: 5km; 11km và 22km dành riêng cho nhà báo, phóng viên. Theo dự kiến giải leo núi “Bước chân trên mây - Chinh phục con đường đá cổ Pavi năm 2026” sẽ chính thức diễn ra vào ngày 4.10.2026 tại xã Sin Suối Hồ, tỉnh Lai Châu.
(PLM) - Quảng cáo rầm rộ, tung hô là "hàng chính hãng", " hàng chất lượng cao" , thương hiệu mũ bảo hiểm Masontex đã tạo nên một “ma trận” bủa vây người tiêu dùng trên các sàn thương mại điện tử. Thế nhưng, đằng sau những lời "quảng cáo có cánh" là hàng nghìn chiếc mũ bảo hiểm Mansontex không rõ nguồn gốc, xuất xứ và có dấu hiệu không đảm bảo chất lượng, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn đối với người tiêu dùng.
Nhóm PV
(PLM) - Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thanh Tùng cùng đoàn công tác đã đến tỉnh Quảng Trị dâng hương, dâng hoa tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại nhiều di tích lịch sử, nghĩa trang quốc gia. Chuỗi hoạt động thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, đồng thời góp phần lan tỏa truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", "Đền ơn đáp nghĩa" của dân tộc.
(PLM) - Vừa qua, tại trụ sở văn phòng đại diện Tp.HCM, Báo Pháp Luật Việt Nam phối hợp cùng CLB Doanh Nhân và Pháp Luật tổ chức Lễ công bố Chương trình Carvan Tuyên truyền phổ biến pháp luật về ATGT học đường, thiện nguyện - kết nối giao thương lần 4, diễn ra từ ngày 18 đến ngày 20 tháng 9, năm 2026 tại xã Tuy Đức - tỉnh Lâm Đồng, với chủ đề: "Vững tay lái – Sáng đường biên".
(PLM) - Ra đời từ phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân vào ngày 28/7/1929, trải qua hành trình 97 năm đồng hành cùng những thăng trầm của lịch sử dân tộc, Công đoàn Việt Nam luôn kiên định với một sứ mệnh thiêng liêng: đại diện, chăm lo và bảo vệ quyền lợi chính đáng cho người lao động. Viết tiếp trang sử vẻ vang ấy, các cấp công đoàn cơ sở hôm nay vẫn đang không ngừng đổi mới, hiện thực hóa sứ mệnh bằng những phong trào thi đua thiết thực và nhân văn.
(PLM) - Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát, hy sinh của các thế hệ đi trước vẫn luôn là dấu ấn không thể phai mờ trong ký ức dân tộc. Đằng sau nền độc lập, hòa bình hôm nay là máu xương của những người con đã ngã xuống và những giọt nước mắt âm thầm của các Mẹ Việt Nam anh hùng. Những câu chuyện ấy không chỉ nằm lại ở quá khứ mà còn là lời nhắc nhở, là động lực, là gương soi để thế hệ hôm nay dựng xây Tổ quốc.
(PLM) - Tháng 7 về, trong không khí tri ân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7), hành trình tìm về những vùng quê cách mạng ở Thanh Hóa để thăm các Mẹ Việt Nam anh hùng khiến người ta không khỏi nghẹn lòng. Ở đó, có những người mẹ đã dành trọn tuổi xuân, dành cả những người thân yêu nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Sau những năm tháng chiến tranh đi qua, nỗi đau mất chồng, mất con vẫn lặng lẽ nằm lại trong ánh mắt, trong từng câu chuyện kể của các mẹ.