Chị Bùi Thị Thủy (SN 1979) không phải ở độ tuổi để “sáng nắng chiều mưa”, để đỏng đảnh yêu sách này kia với Trần Văn Hiệp (SN 1976, trú tại thôn Đắk R’Mo, xã Đắk N’Drung, huyện Đắk Song, tỉnh Đắk Nông) rồi đòi chia tay, rời nhà. Thực tế, cô đã thuận tình, chấp nhận và cố gắng chấp nhận cho đến lúc không thể nào tiếp tục mới mong muốn rời đi.
Đừng đi!…, lời thốt ra từ miệng Trần Văn Hiệp không phải là lời cầu xin người đàn bà của mình ở lại mà là ra lệnh. Nếu còn tình yêu thương, có lẽ Thủy cũng sẽ miễn cưỡng mà nghe theo. Ngặt nỗi, lòng cô đã nguội lạnh, nên chỉ coi đó là gió thoảng qua tai. Và thời khắc cả hai không còn vì nhau, không còn nghe nhau đã chính thức đẩy mối quan hệ này đến tận cùng bi kịch.
Trần Văn Hiệp là người đàn ông đã có vợ nhưng lại coi người vợ hiện tại của mình là nợ. Chẳng vậy mà mặc dù vợ chồng Hiệp đã có với nhau hai đứa con lần lượt ra đời vào các năm 2002 và 2006 nhưng Hiệp vẫn cho rằng cuộc hôn nhân đó là nợ đời. Người khiến cho Hiệp cảm thấy vui, cảm thấy được sống đúng nghĩa chính là chị Bùi Thị Thủy.
Vốn nói, người phụ nữ rất nhạy cảm, nếu cảm thấy hết yêu hết thương, dù đau khổ họ cũng sẽ chọn rút lui để giữ lấy lòng tự tôn của mình. Vợ Hiệp cũng vậy, nếu không được tôn trọng, nếu không được yêu chị sẵn ra đi. Chưa ly hôn, chỉ ly thân nhưng với Hiệp chỉ cần vậy là quá đủ cho một sự thoải mái vì anh ta không bị ai quản.
Sau thời gian qua lại, từ năm 2021, chị Bùi Thị Thủy dọn đến nhà Trần Văn Hiệp ở thôn Đắk R’Mo, xã Đắk N’Drung, huyện Đắk Song, tỉnh Đắk Nông, hai người chung sống như vợ chồng. Ngày tháng hạnh phúc bên nhau lúc còn tươi mới cũng đong đầy, thú vị nhưng ngày rộng tháng dài về sau lại khiến cho người trong cuộc vô cùng thất vọng. Đặc biệt là chị Thủy. Sự thất vọng của chị không hề giảm đi mà ngày thêm chồng chất, cho nên đến lúc vượt ngưỡng, chị chọn cách muốn dừng lại.
Thể hiện yêu thương, nói những lời có cánh thì Hiệp không thể làm, “Chặt to kho mặn” nó đã ăn sâu trong máu của Hiệp từ khi trưởng thành, thì không thể thay đổi. Đó là những luận giải của Hiệp khi anh ta bị cho là người đàn ông thô thiển, khô khan.
Hiệp đâu biết, có tình yêu, giữ hôn nhân bền chặt đơn giản chỉ cần thấu hiểu, sẻ chia mà không nhất thiết phải nói với nhau những lời có cánh. Vậy thì thử hỏi cuộc sống với vợ, hay cả với người tình sau này… Hiệp có mấy phần thấu hiểu, có mấy phần sẻ chia?.

Cái tính cộc cằn, gia trưởng, chửi nhiều hơn nói của Hiệp từng chút, từng chút đã rút hết thiện cảm của chị Thủy dành cho y. Sau nhiều lần nói, chị Thủy quyết tâm dọn khỏi nhà Hiệp. Và chị đâu ngờ, những lời nói của chị thời khắc ấy là lời nói sau cùng của chị trên dương thế.
Sự việc đau lòng được kể lại, ngày 23/8/2022, do không muốn ở chung với Hiệp nữa nên Thủy nói với Hiệp và thu dọn đồ dùng cá nhân. Thấy Thủy dọn đồ, Hiệp lớn tiếng chửi rồi dùng một thanh gỗ làm chốt cửa hành hung người tình. Khi Thủy phản ứng, giằng co với Hiệp đồng thời kiên quyết ra khỏi nhà thì Hiệp tiếp tục cầm thanh gỗ đánh vào đầu cô.
Bị đánh, Thủy bỏ chạy còn Hiệp đi ra trước hiên nhà ngồi uống rượu. Nói uống nhưng quả thực là Hiệp đang nốc rượu một cách đầy thô bạo. Ngồi chưa được bao lâu, Hiệp thấy Thủy ôm quần áo bỏ đi ra khỏi nhà, Hiệp nhanh chóng cầm cây gỗ đuổi theo và ném vào gáy khiến Thủy ngã xuống đất. Sau đó Hiệp quay vào hiên nhà tiếp tục ngồi uống rượu.
Đến 20 giờ cùng ngày, Hiệp đi ra kiểm tra, thấy Thủy vẫn nằm dưới đất, chân còn cử động nên đưa Thủy vào giường trong phòng ngủ. Đến 2 giờ sáng ngày 24/8/2022, Hiệp thấy Thủy đã tử vong nên đã lấy chai thuốc diệt cỏ có sẵn trong nhà, uống để tự tử.
Khi rượu vào, lời nói chia tay, rời đi của Thủy càng khiến cho suy nghĩ của Hiệp đầy hận ý. Kiểu, nhất định bây giờ và sau này dù có ra sao Thủy cũng phải sống cùng với Hiệp, là người của Hiệp. Kiểu, nếu muốn chia tay, muốn rời đi, chi bằng chết để làm ma của Hiệp. Vậy mà khi sự thật Hiệp đã tước đi sự sống của nhân tình, bản thân cũng muốn chung đường… nhưng cuối cùng y vẫn sợ chết, vẫn tìm sống quay về.
Hiệp điều khiển xe mô tô đi đến nhà bạn và nói việc đã uống thuốc diệt cỏ. Thấy vậy bạn Hiệp gọi xe taxi đưa anh ta đến Trung tâm Y tế huyện Đắk Song để cứu chữa, sau đó chuyển đến Bệnh viện đa khoa tỉnh Đắk Nông. Ngày 25/8, Hiệp rời viện về nhà nhưng việc mình đã gây ra án mạng thì nghiễm nhiên y không hé môi.
Hành vi ngay sau đó của Hiệp thực sự đã chạm đến điểm tận cùng của sự tàn độc. Từ viện trở về nhà cũng là khi mùi tử thi Thủy bốc lên nồng nặc. Hiệp đã mang bỏ xuống hố ở trong chuồng bò, rồi lấy đồ dùng của nạn nhân ném vào rồi châm lửa đốt.
Đến 19 giờ cùng ngày, kiểm tra thấy thi thể chưa cháy hết nên Hiệp tiếp tục đốt đến này hôm sau. Đến khi thi thể Thủy đã cháy gần hết, Hiệp xúc một phần than tro đổ xuống suối ở gần nhà.
Sau nhiều ngày không liên lạc qua điện thoại được với chị Thủy nên bà Bùi Thị Hương (SN 1977, trú tại tổ dân phố 8, thị trấn Đắk Đoa, huyện Đắk Đoa, tỉnh Gia Lai) là chị gái của Thủy đã đến thôn Đắk R’Mo, xã Đắk N’Drung, huyện Đắk Song để nhờ người dân tìm giúp.
Quá trình tìm kiếm, ông Đào Văn Khương (SN 1966, trú tại thôn Đắk R’Mo, xã Đắk N’Drung, huyện Đắk Song) phát hiện có nhiều dấu vết cháy nơi Hiệp đốt thi thể Thủy và nghi ngờ Thủy bị sát hại nên đã báo đến cơ quan có thẩm quyền.
Hiệp bị bắt ngay sau đó, hành vi giết người, hủy xác của Hiệp khiến người nghe rùng mình, sởn gai ốc. Rốt cuộc, cái gọi là yêu, là thương, là tình người… với Hiệp có lúc nào tồn tại hay chưa. Cho dù thế nào thì ít ra trong quá khứ, Hiệp đối với Thủy cũng vì yêu mà đến… tại sao lại có thể tàn độc với người phụ nữ của mình đến vậy.
Ngày ra tòa, Hiệp biện hộ rằng vì bản thân yêu Thủy quá nhiều mới hóa giận nên gây ra tội. Bây giờ, Hiệp đã vô cùng ân hận về hành vi của mình, thiết tha xin HĐXX cho cơ hội để sửa sai. Trong quá trình điều tra Hiệp đã tác động gia đình đền bù cho gia đình bị hại số tiền 40 triệu đồng và chấp nhận đền bù số tiền tổn thất tinh thần cho gia đình bị hại 100 triệu đồng theo yêu cầu.
HĐXX TAND tỉnh Đắk Nông sau khi xem xét tính chất mức độ, hành vi phạm tội đã tuyên phạt bị cáo Hiệp mức án chung thân về tội “Giết người”, 1 năm 6 tháng tù về tội “Xâm hại thi thể”, tổng hình phạt Hiệp phải chấp hành là chung thân.
(Tên bị hại và người liên quan đã được thay đổi).
(PLM) - Vinh dự đóng quân trên quê hương Trời văn Đất Võ Bình Định, Đoàn Không quân Tây Sơn, (Trung đoàn Không quân 925) Sư đoàn 372, Quân chủng Phòng không – Không quân như được tiếp thêm mạch nguồn của vùng đất anh hùng, từ khí phách võ thuật, âm vang trống hội hào sảng tới chiều sâu văn hoá thấm đẫm nghĩa tình. Tất cả những giá trị ấy đã được chắt lọc, hoà quyện trong chương trình “Xuân canh trời – Tết thắm tình quân dân”, tạo nên bức tranh mùa xuân mang đậm bản sắc võ thuật, vừa rắn rỏi, vừa tươi mới, miêu tả nhịp sống bình yên của người dân và tinh thần sẵn sàng chiến đấu cao của Bộ đội Không quân.
(PLM) - Trần Thương – một nữ doanh nhân trong lĩnh vực y tế đã lựa chọn song hành giữa kinh doanh và thiện nguyện. Từ những trăn trở khi chứng kiến bệnh nhân ung thư còn nhiều thiếu thốn, chị sáng lập Bếp ăn của Shu, trao những suất cơm 0 đồng ấm áp, tiếp thêm nghị lực cho người bệnh. Song song đó, chị còn tích cực kêu gọi cộng đồng chung tay hỗ trợ đồng bào bị ảnh hưởng bởi thiên tai, lũ lụt và những hoàn cảnh khó khăn ở nhiều địa phương. Trong từng chuyến đi, từng phần quà được trao, chị Trần Thương luôn tin rằng: khi yêu thương được nhân lên bằng sự chung tay của cộng đồng, những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại có thể tạo nên những giá trị rất lớn
PLM - Văn hóa Tết truyền thống sẽ biến chuyển ra sao trong thời đại số? Đó là chủ đề được bàn luận tại trường quay Báo Pháp luật Việt Nam hôm nay với sự tham gia của Thạc sĩ, giảng viên Nghiêm Xuân Mừng và bạn trẻ Trương Lê Đình Mạnh, đại diện cho hai thế hệ. Hai khách mời sẽ cùng chia sẻ những quan điểm thú vị về việc giữ gìn bản sắc xưa giữa nhịp sống công nghệ hiện đại.
PLM - Chip bán dẫn và trí tuệ nhân tạo (AI) không còn là câu chuyện công nghệ thuần túy, mà đã trở thành thước đo năng lực quốc gia trong kỷ nguyên số. Khi chuỗi cung ứng chip toàn cầu liên tục tái cấu trúc, Việt Nam đứng trước một câu hỏi lớn: chúng ta đang theo đuổi một “giấc mơ công nghệ”, hay đã thực sự bước vào cuộc chơi bằng những năng lực cụ thể?
“Nhâm nhi Tết Bính Ngọ” là một tuyển tập đặc sắc gồm truyện ngắn, thơ, tản văn, khảo cứu lịch sử, mỹ thuật, âm nhạc được sáng tác bởi nhiều tác giả cùng các họa sĩ đã dành trọn cảm hứng cho mùa xuân và linh vật ngựa của năm Bính Ngọ. Đây là một trong nhiều phẩm đặc biệt của Nhà Xuất bản Kim Đồng nhân dịp năm mới 2026.
Quan niệm của người Việt, tết để trở về nhà sum vầy cùng người thân sau một năm tất bật công việc, song những người chiến sĩ Sư đoàn 395 vẫn không xa rời vị trí thường trực nơi tuyến đầu. Vui xuân mới không quên nhiệm vụ - trên vai họ là trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng của người lính. Những ngày cuối năm, tại Trung đoàn 2, Sư đoàn 395, Quân khu 3 không khí đón Tết đã tràn ngập mọi nẻo đường quyết chiến, sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc và hoa đào rực rỡ hòa quyện cùng màu xanh áo lính, tạo nên một bức tranh mùa xuân đầy sức sống. “Tết của bộ đội” là sự hòa quyện giữa tinh thần thép, sẵn sàng chiến đấu và trái tim nồng ấm tình đồng chí, đồng đội trong ngôi nhà chung.
(PLM) - Người Dao sinh sống tại thôn Phìn Hồ, xã Thông Nguyên, tỉnh Tuyên Quang, thời gian được đo đếm bằng mỗi vụ chè trong năm. Những cây chè shan tuyết cổ thụ hàng trăm năm tuổi vươn cao đón sương gió, hấp thụ linh khí của đất trời mang trong mình vẻ đẹp của dòng thời gian luân chuyển. Thế nhưng cứ mỗi khi xuân về lại luôn trổ những búp thanh tân. Vụ chè xuân phải tháng 3, tháng 4 mới cho thu hái nhưng các gia đình người Dao vẫn luôn để dành những cây chè ngon từ vụ trước để có thể sao uống trong dịp tết nguyên đán. Từ bao đời nay, những búp chè shan trong rừng cổ thụ đã theo bước chân người Dao trở về nhà để được tạo thành thứ thức uống thi vị và bổ dưỡng dưới bàn tay con người.
(PLM) - Trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, với những thời cơ và vận hội mới, Nghị quyết số 66-NQ/TW của Bộ Chính trị về đổi mới công tác xây dựng và thi hành pháp luật đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới đã trở thành bước đột phá chiến lược trong hoàn thiện thể chế, tháo gỡ các “nút thắt”, khơi thông nguồn lực, thúc đẩy đất nước phát triển, vươn mình trong kỷ nguyên mới.
Mỗi dịp lễ lớn, mỗi khoảnh khắc giao thừa, khi bầu trời Việt Nam bừng sáng trong những chùm pháo hoa rực rỡ, phía sau ánh sáng ấy là hàng nghìn giờ lao động thầm lặng, kỷ luật nghiêm ngặt và trí tuệ của những người lính mang trên mình màu áo công nghiệp quốc phòng tại Công ty TNHH MTV Hoá chất 21 - thuộc Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng, đơn vị sản xuất thuốc nổ, phụ kiện nổ công nghiệp và pháo hoa, hoả thuật duy nhất của Bộ Quốc phòng. Ở Z121, mỗi công nhân đều là một ‘người giữ lửa’ với đặc thù công việc gắn với vật liệu đặc biệt đòi hỏi sự chính xác, bản lĩnh và kỷ luật thép. Có những người đã gắn bó hàng chục năm, coi từng sản phẩm là một sự trách nhiệm và danh dự của người lính thời bình…
Triển khai thực hiện Nghị quyết số 72 của Bộ Chính trị về một số giải pháp đột phá, tăng cường bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân. Bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện E đã có những quyết sách, hành động quyết liệt, phát huy tối đa mọi nguồn lực nhằm nâng cao chất lượng, hiệu quả hệ thống y tế trong tình hình mới như đã chuyển đổi bệnh án bằng giấy tờ truyền thống sang chuyển đổi số toàn trình và bệnh án điện tử đảm bảo tiêu chí đúng, đủ, sạch, sống. Giúp ích cho công tác chuyên môn khám chữa bệnh được công khai, minh bạch, hiệu quả và an toàn.