Nghĩ đi nghĩ lại chẳng biết viết gì về ẩm thực Hà Nội.
Đọc lại Nguyễn Tuân, Vũ Bằng, Thạch Lam, Băng Sơn,…thấy một cái sự rất chi là lạ. Đó là chẳng ông nào viết về Bún thang Hà Nội cả.
Ông bạn thấy lạ không? Cái thức quà Hà Nội đến như thế kia mà!
Cứ uống hết chén rượu khai xuân này đi, tôi kể cho mà nghe
Ngày xửa ngày xưa, có một nhà Hán học nào đó đã chiết tự chữ “Thang” trong bún thang, nghĩa là “canh”. Bún thang là bún chan với canh. Tôi còn nhớ, hồi còn sống ma, bà tôi vẫn gọi những gì ngoài bún thang là gia vị hết.
Nói lại chuyện bún thang, theo cách bà tôi gọi, có đến hơn 20 thứ gia vị. Dễ hiểu vì sao có nhiều nhà “bún thang học” đã nâng tầm món bún thang lên, rằng bún thang là món ăn ngự dụng, được bắt nguồn từ nơi cung vua, phủ chúa xa hoa, tráng lệ. Tôi cũng không nhớ bún thang ra đời từ bao giờ, chỉ biết rằng từ đời cụ tôi, bà tôi, mẹ tôi đã ăn bún thang và gọi đó là bún thang rồi.
Nếu như Nhà Hán học kia chiết tự đúng thì Bát bún thang có lẽ quý nhất là nước dùng.
Nước dùng bún thang được chế từ xương lợn, xương gà cả tôm he. Khi nấu phải vớt bọt liên tục. Cầu kỳ ở chỗ vớt bọt. Ta còn nhớ bà ngày đó mặc áo cánh nâu đã sờn chỉ, khoác ngoài chiếc áo gấm cũng bạc màu không biết vì sương gió hay vì tấm lòng người đàn bà thủ tiết đã sạn dày những ong bướm nhân gian. Giọt mồ hôi lăn mềm trên khuôn mặt bà đầy đặn với những nếp nhăn khô hạn, tay bà cầm chiếc muôi lớn vớt bọt trong nồi nước dùng bằng gang dầy (Liên-xô sản xuất hồi đó) đen kịt những nhọ. Bàn tay bà lúc thì nhịp nhàng, uyển chuyển như múa một vũ điệu nơi nhã nhạc, lúc thì nhanh thoăn thoắt như dạo một bản “Tam luân cửu chuyển”. Tôi ngồi bên cạnh bà, bên cái hỏa lò đượm màu lửa nhạt, nồng nàn khói sương, tôi nảy sênh phách ngâm nga mấy câu thơ:
“Xuân phong yểm ánh đào hoa diện
Ðà nhan hám thái tối nghi nhân
Lịch loạn ngũ thanh tuỳ thủ biến
Hoãn như lương phong độ tùng lâm”
Dịch nghĩa:
Áo hồng ánh lên khuôn mặt đẹp như hoa
Rượu đậm thêm nét mặt ngây thơ khả ái
Ngón tay lướt năm cung réo rắt
Tiếng khoan như gió thổi qua rừng thông.
Nước dùng bún thang phải thanh ngọt. Giống như tiếng nói của người Hà Nội, giống như phong thái của Người Hà Nội thanh lịch, nhã nhặn mà sâu sắc. Như cụ Nguyễn Du nói: “Thanh như tiếng hạc nơi xa xôi”.
Tôi còn nhớ nụ cười hiền, tiếng chửi yêu đứa cháu nghịch ngợm của bà nhẹ nhàng mà êm ái. Đứa cháu ngoan vẫn ngồi bên cạnh bà, chăm chú xem bà thái giò, trứng tráng, ca la thầu (Củ cải khô).
Vẫn bàn tay bà cầm chiếc dao ta cán trần đã gỉ. Bà xắt những nhát dao đều, mỏng như tờ giấy pơ - luya, nhiều lần tôi chạy lại giữ tay bà chỉ sợ bà sắt vào tay, bà cười xòa xoa đầu thằng cháu rồi lại ngồi sắt tiếp.
Hồi nhỏ tôi cứ tự hỏi, tại sao không sắt giò thành 8 miếng như trong cỗ cưới rồi cho vào bát thang cũng được, sao cứ phải sắt mỏng, sắt chỉ như vậy?
Lớn lên, đi mòn gót giày kiếm cơm thiên hạ có lẽ tôi cũng trả lời được câu hỏi đấy.
Phải chăng Người Hà Nội mình vốn ăn uống nhỏ nhẹ, thanh cảnh, không quen nếp ăn chém to kho mặn, ngập ngụa ê hề.
Để cảm nhận một bát bún thang, anh phải sử dụng tất cả các giác quan: Mắt, mũi, lưỡi, tai, tay.
Trên phương diện mỹ thuật, bát bún thang là tổng hòa của mọi trường phái. Màu trắng phau tinh khiết của bún, màu thâm nâu cổ kính của nước dùng, màu vàng ươm của những miếng da gà còn sót lại, màu xam xám đục đục của giò, của ca la thầu và màu xanh mướt của hành lá, rau dăm.
Một bát bún chứa đựng tinh hoa của cả đất trời, cả muôn cầm thú và vạn cỏ cây.
Ta ngửi được mùi hương nồng nàn, đậm đà của mộc nhĩ, nếm vị thanh mát, ngọt ngào của nước dùng, những bún, giò, trứng cứ trôi tuồn tuột nơi đầu lưỡi. Trong dòng chảy mềm mại đó, ta cảm nhận được rõ ràng những sợi ca la thầu giòn giòn, chua ngọt như cái nhíu mày, dỗi hờn của mỹ nhân khiến ta cứ tương tư mãi.
“Này anh bạn Hàn Quốc kia ơi, làm bát bún thang nhé? Thử xem có ngon bằng canh xương bò nơi gió tuyết quê hương anh không? À, anh có ăn được mắm tôm không?”
Mắm tôm giống như điểm nhấn của bát bún thang. Những người ăn được sẽ cảm thấy tuyệt ngon, còn những ai không ăn được thì sẽ khó chịu và cả bát bún thang đó coi như bỏ phí. Nó giống như sự xuất hiện muộn màng của Thủy tinh – Người đến từ miền biển.
Ông bạn thấy lạ không? Sao lại cảm nhận bún thang bằng tai và tay nhỉ?
Hỡi ông bạn yêu quý ơi, hai tay ông hãy nâng bát bún thang còn ấm nóng, cảm nhận những dư vị của mùa xuân bên ngoài khung cửa sổ kia, gió cuốn mưa bụi bay về trời, lòng ta thì ấm áp, nồng nàn một ngọn lửa tình yêu mơn man từ thiên cổ.
Tai ta để nghe một tiếng huyền cầm đã làm bao vương hầu, khanh tướng: “Lo vui chơi suốt đêm không nghỉ, tiền bạc coi thường có nghĩa chi”. Ta mượn tiếng đàn của người thiếu nữ kia nhắm với Bát bún thang đang còn dang dở, nóng giãy bỏng tay, kể ra cũng ý vị đấy chứ?
Nếu phở được ví von như một ả tình nhân lâu ngày không gặp, khiến cho khách làng chơi phải mong ngóng, thèm khát cái phong vị nồng nàn, say đắm thì bún thang - một tri âm, tri kỷ, hữu duyên vô tình gặp nhau nơi cửa ô đầy gió, giữa chợ rãi nhân tình, bờ Tây hồ sương khói, tâm sự cùng nhau những thế thái nhân tình, những bi ai oán nộ, ta nghe nàng say sưa không biết mệt. Cho đến khi người con gái ấy khuất sau làn sương phủ ta vẫn chưa hay biết tuổi tên.
Nhiều khi, chỉ những lúc chán chê cá thịt, ngây ngấy phở, người ta mới tìm đến bún thang, như tìm một thứ gì đó thanh mát, nhẹ nhàng để khu trú, để lắng đọng.
Sau một ngày làm việc mệt mỏi, đau đầu những trò chơi đấu trí, anh có muốn ngồi lại một góc quán quen, gặp gỡ lại Người con gái gảy khúc đàn Long Thành cầm giả khi xưa?
“Thấm thoắt trăm năm có là bao
Cảm thương chuyện cũ dùng áo thấm nước mắt
Ta từ Nam trở lại, đầu bạc trắng
Trách làm sao được sắc đẹp cũng suy tàn”.
Đầu ta chưa bạc nhưng lòng đã nhiều lắm. Vẫn căn gác nhỏ ngày xưa, vẫn bát canh thang bà làm ấm áp, vẫn chỗ ngồi cũ ghế gỗ thâm nâu, vẫn khung cửa sổ ngoài trời mưa bụi miết dài trên má đào thiếu nữ. Bún thang ơi có hiểu được lòng ta?
Không biết những bậc quân vương ngự trên ngai vàng kia khi thưởng thức, có hiểu được tấm lòng người nấu, hiểu được tâm sự của một bún thang đã tầm thường, già cỗi?
Bún thang vẫn thế, vẫn lặng lẽ thoảng mùi hương ngọt ngào, thanh dịu mặc kệ những khuôn mặt người ăn đang thấp thỏm, lo âu.
PLM - Vào dịp Tết Thượng Nguyên – Rằm tháng Giêng, tại Chùa Vạn Phúc đã long trọng tổ chức lễ phóng sinh, thu hút đông đảo tăng ni, Phật tử và người dân địa phương tham dự. Trong không khí trang nghiêm, thành kính, nghi thức được thực hiện theo đúng truyền thống Phật giáo, thể hiện nét đẹp văn hóa tâm linh được gìn giữ từ bao đời nay.
Chiều ngày 3/3, Bộ trưởng Bộ Tư pháp - Nguyễn Hải Ninh đã có buổi làm việc với Báo Pháp luật Việt Nam về chương trình công tác và kế hoạch truyền thông chính sách năm 2026. Tại buổi làm việc, Bộ trưởng Nguyễn Hải Ninh đề nghị Báo cần xây dựng tầm nhìn chiến lược cụ thể. Mục tiêu cao nhất là xây dựng Báo Pháp luật Việt Nam trở thành một thiết chế truyền thông pháp lý hiện đại, một diễn đàn chính luận thu hút đông đảo chuyên gia và nhân dân.
Ngày 5.2, Toà án Nhân dân khu vực 2 - Thái Nguyên đã mở phiên toà xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Nguyễn Văn Dương sinh năm 1978, và bị cáo Nguyễn Văn Huấn sinh năm 1982 cả hai cùng thường trú tại tổ dân phố Sơn Tía, phường Bá Xuyên, tỉnh Thái Nguyên và đồng thời là bị hại trong vụ án hình sự sơ thẩm thụ lý số 52/2025. Tại toà đại diện Viện kiểm sát đề nghị truy tố bị cáo Dương từ khoản 2 xuống khoản 1. Đồng thời, đại diện Viện kiểm sát cũng đề nghị Hội đồng xét xử tách hành vi của bị cáo Huấn để xét xử về tội sử dụng vũ khí quân dụng trái phép đó là dùng dao xâm hại sức khoẻ của người khác theo điều 304 bộ luật hình sự.
Trong nhiều năm, nền kinh tế Việt Nam đối mặt với một nghịch lý: Nguồn lực sẵn có, khát vọng dâng trào, nhân lực dồi dào nhưng nhiều dự án vẫn "bất động" do sự chồng chéo, mập mờ của hệ thống văn bản quy phạm pháp luật. Tâm lý "sợ sai", đùn đẩy trách nhiệm đã và đang làm tê liệt dòng chảy nguồn lực quốc gia. Trước thực trạng đó, Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết 68-NQ/TW (phát triển kinh tế tư nhân) và Nghị quyết 66-NQ/TW (đổi mới xây dựng, thi hành pháp luật) đã mở ra một vận hội mới, cung cấp nền tảng chính trị vững chắc để "cởi trói" cho tư duy và hành động. Nhưng văn bản sẽ chỉ nằm trên giấy nếu thiếu đi sự dấn thân của đội ngũ cán bộ và sự đồng hành của cộng đồng doanh nghiệp.
(PLM) - Giữa vùng đất Kinh Bắc giàu truyền thống, lễ hội đình – chùa Lương Xá không chỉ là ngày hội của một làng quê, mà còn là nơi lưu giữ ký ức văn hóa qua bao thế hệ. Mỗi độ xuân về, người dân Lương Xá lại nô nức trở về, hướng về đình làng – nơi hội tụ tâm linh và cội nguồn.
(PLM) - : Sáng ngày 28/2, tại thành phố Hải Phòng, Quân chủng Hải quân tổ chức Lễ đón nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (Anh hùng LLVTND) lần thứ 3. Đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Bí thư Quân ủy Trung ương dự và phát biểu chỉ đạo tại buổi Lễ. Cùng tham dự có các đồng chí Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, các đồng chí Lãnh đạo các ban, bộ, ngành Trung ương, địa phương; các đồng chí Thủ trưởng Bộ Quốc phòng. Thủ trưởng Bộ Tổng tham mưu, Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam và các cơ quan, tổng cục trực thuộc Quân ủy Trung ương (QUTW) Bộ Quốc phòng (BQP); thủ trưởng các quân khu, quân chủng, quân đoàn, binh chủng, Bộ đội Biên phòng, Cảnh sát biển Việt Nam, Bộ Tư lệnh, bệnh viện, tập đoàn, tổng công ty, học viện nhà trường, doanh nghiệp trực thuộc QUTW, BQP.
(PLM) - Sáng 28/2, Trường Đại học Luật Hà Nội đã tổ chức Lễ phát động “Tết trồng cây đời đời nhớ ơn Bác Hồ” nhân dịp Xuân Bính Ngọ 2026, tại cơ sở 2, tỉnh Bắc Ninh.
Theo Nghị định số 357 do Chính phủ ban hành ngày 31.12.2025, có hiệu lực từ ngày 01.3.2026 quy định về xây dựng và quản lý hệ thống thông tin, cơ sở dữ liệu về nhà ở và thị trường bất động sản, mỗi căn nhà (bao gồm cả chung cư hoặc nhà ở riêng lẻ) và bất động sản trong công trình xây dựng sẽ được cấp mã định danh điện tử riêng.
Plm - Sáng 27/2, tại Hà Nội, Bộ Tư pháp tổ chức cuộc họp lấy ý kiến đóng góp nhằm hoàn thiện dự thảo báo cáo trình Bộ Chính trị về công tác kiểm soát thủ tục hành chính. Thứ trưởng Nguyễn Thanh Tịnh dự chủ trì cuộc họp; Tham dự có đại diện Văn phòng Chính phủ, Bộ Công an, Bộ Nội Vụ, Bộ Khoa học và Công nghệ, các đơn vị trực thuộc Bộ Tư pháp
(PLM) - Chùa Thắng Nghiêm là ngôi cổ tự nổi danh tại thôn Khúc Thủy, xã Bình Minh, Hà Nội. Với lối kiến trúc mang đậm dấu ấn Mật tông pha lẫn nét truyền thống Phật giáo Việt Nam, chùa Thắng Nghiêm là một điểm đến lý tưởng cho những ai muốn tìm hiểu về Phật giáo và tận hưởng không gian thanh tịnh.