Hoàng đế lưu đày tìm niềm vui nơi hội họa
Sau khi kinh thành thất thủ, vua Hàm Nghi cùng với đại thần Tôn Thất Thuyết mở đường kháng chiến chống Pháp. Nhà vua đã sống trong rừng rậm để lãnh đạo cuộc chiến và cuối cùng bị bội phản và người Pháp đã đưa nhà vua đi đày tại Bắc Phi.
Nhà vua trẻ tuổi đã khóc khi phải lên tàu rời xa quê hương Việt Nam, bắt đầu cuộc đời lưu vong nơi lục địa đen khi chưa đến 20 tuổi. Sử liệu ghi lại rằng, Chính phủ Pháp đã giám sát chặt chẽ khi nhà vua bị lưu đày ở Algerie, đi đâu cũng xin phép, thư tín, liên lạc gửi về Đông Dương bị ngăn cấm. Đây là mục đích của người Pháp cấm nhà vua liên lạc với quê nhà.
Năm đầu tiên bị lưu đày hết sức khó khăn đối với vua Hàm Nghi, vị bác sĩ theo dõi ông cho biết là ông mắc bệnh trầm cảm. “Ban ngày Hàm Nghi tỏ vẻ vui tươi, nhanh nhẹn, nhưng từ 6 giờ tối cho đến 6 giờ sáng hôm sau, nhưng ý tưởng buồn bã áp đảo, người ta bắt gặp hoàng thân khóc lóc và đêm nào cũng vậy.
Trạng thái như thế tương tự như ở những người bị chứng trầm cảm u sầu…; cần phải quan tâm đến trạng thái tinh thần của hoàng thân. Bị hoàn toàn lạc lõng, xa quê hương, quá đau đớn vì thân phận đoạ đày, tất cả làm cho hoàng thân không ngừng bị vây bủa trong nỗi buồn chán tột cùng” (trích Báo cáo y khoa của bác sĩ Grellet về hoàng thân Hàm Nghi vào ngày 11/2/1889)
Trong sự cô độc đó, nhà vua đã tìm kiếm nghệ thuật để giãi bày và những sáng tác hội hoạ của ông được khởi phát từ đây, từ xứ sở lưu vong và mất tự do.
Trong cuốn “Kho báu kinh thành Huế” tác giả Francois Thierry nhận định: Đức vua An Nam ngay từ đầu khi bị đặt lên ngôi báu đã không hề có sự “tự do" lựa chọn, và rồi bị buộc rời kinh thành trong lúc giao tranh nổ ra, vào thế bôn ba kháng chiến, bị bắt giữ, bị giải về kinh thành, để rồi bị lưu đày... Phải chăng giờ đây ở chốn Bắc Phi xa xăm, không hẹn ngày về lại quê hương, học hỏi ngôn ngữ và các môn khoa học, đi vào âm nhạc và nghệ thuật tạo hình hay là chơi thể thao, đã là những lối thoát tinh thần, như là một lựa chọn dễ chịu, dễ chấp nhận ở chốn lưu đày, có thể giúp ngài tìm lại phần nào cái khát vọng tự do không thể nào nguôi ngoai. Cuối cùng chốn lưu đày buộc dẫn đến một sự lựa chọn: con đường giải thoát bằng nghệ thuật. Và dường như nghệ thuật với hoàng thân, là chốn lưu đày cuối cùng…Vị quân vương trở thành người nghệ sĩ sáng tạo vì chính mình, vì sự giải thoát chính mình”.
Rất nhiều tác phẩm hội hoạ của nhà vua còn được lưu giữ, xuất hiện hình ảnh một cái cây đơn độc, có thể mang cùng một ý nghĩa biểu tượng. Trong một bức thư gửi cho một người bạn, nhà vua viết: “Những sáng tác như thế đã thuộc về cuộc đời tôi, cảnh đời của tôi. Tôi đọc theo các bức họa; nỗi thăng trầm của những ý tưởng u buồn của bản thân, niềm vui của tôi với muôn vàn sắc thái, và rồi tôi điểm lại từng lớp một, từng nếp gấp trong tâm hồn tôi, là suối nguồn nuôi dưỡng con người tôi, theo đó mang lại sự khuyến khích, cỗ vũ, sự an ủi vỗ về”.
Có thể nói nghệ thuật đã hàn gắn vết thương lòng quá lớn của một vị vua đã chứng kiến cảnh binh đao của nước nhà, triều đình ly tán, sống đời cô quạnh nơi đất khách. Sự sáng tạo đó cho thấy nhà vua là một người tài hoa, nhưng bất hạnh. Hội hoạ đã cứu cuộc đời vua Hàm Nghi khỏi sự dằn vặt quá lớn về vận nước.
Nhà thơ Nguyễn Duy đã viết bài thơ “Tưởng niệm” để nhớ về vị vua yêu nước đầy xúc cảm: “Tấm thân phiêu dạt quê người/Linh hồn vẫn ở lại nơi quê nhà/ Ngai vàng vừa cũ vừa xa/Ánh vàng vương miện cũng là hư không/Mặt trời vẫn mọc đằng đông/Lăng minh quân vẫn dựng trong lòng người/Bao triều vua phế đi rồi/ Người yêu nước chẳng mất ngôi bao giờ…”.

Nỗi cô đơn trên vùng biển vắng
Mỗi lần đến Quy Nhơn, tôi đều ghé thăm trại phong nơi thi sĩ tài hoa mệnh bạc Hàn Mạc Tử chữa bệnh ở đây. Một nơi quá yên bình, biển sạch, vắng lặng, có thể nghe được thì lá khô chạy nhảy trên cát… Nhà thơ trẻ đã viết những câu thơ bất hủ đã sống xa lìa với loại người như vậy.
Trong cuốn Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh - Hoài Chân viết: “Tôi đã nói lên đến cảm tưởng của tôi trong lúc đọc thơ Hàn Mạc Tử. Không có bao giờ tôi thấy cái việc phê bình thơ tàn ác như lúc này. Tôi nghĩ đến người đã sống trong túp lều tranh phải lấy bì thư và giấy nhựt trình che cho mái nhà đỡ dột. Mỗi bữa cơm đưa đến người không sao nuốt được vì ăn khổ quá. Cảnh cơ hàn ấy và chứng bệnh kinh khủng đã bắt người chịu bao nhiêu phũ phàng, bao nhiêu ruồng rẫy. Sau cùng người bị vứt hẳn ra ngoài cuộc đời, bị giữ riêng một nơi, xa hết thảy mọi người thân thích. Tôi nghĩ đến bao nhiêu năm người bó tay nhìn cảnh thể phách lẫn linh hồn tan rã... Một người đau khổ nhường ấy, lúc sống ta hững hờ bỏ quên, bây giờ mất rồi ta xúm lại kể chê người khen. Chê hay khen tôi đều thấy có gì bất nhẫn”.
“...Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?/Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu/Sao bông phượng nở trong màu huyết/Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?” (Những giọt lệ- Hàn Mạc Tử)
Hàn Mạc Tử là một vóc dáng kỳ dị, một tuổi trẻ khổ đau với bệnh tật, rồi bị người đời xa lánh do kỳ thị bệnh tật, nhưng tiếng thơ của ông vẫn đầy rạo rực, khát khao của tuổi trẻ, yêu đương, làm bạn với trăng, với tiên, trò chuyện với thượng đế. Những tập thơ Gái quê, Thơ điên, Hương thơm, Mật đắng, Máu cuồng và hồn điên, Xuân như ý… đã ra đời trong dòng chảy cuồng loạn, đầy sáng tạo đó.
Nhà thơ Chế Lan Viên đã thốt lên: “Tôi xin hứa hẹn với các người rằng, mai sau những cái tầm thường, mực thước kia sẽ tan đi, và còn lại của cái thời kỳ này, chút gì đáng kể đó là Hàn Mạc Tử".
Mất lúc 28 tuổi, Hàn Mạc Tử đã chịu đựng quá nhiều. Từ nỗi đau bệnh tật, sự kỳ thị, cô độc…niềm vui của ông còn lại là sáng tạo không ngừng. Nên khi ông mất đi, di sản thơ của ông vẫn đồ sộ với một ngôn ngữ rất đẹp, lạ, chứa đựng nhiều ý tưởng gợi mở về ngôn ngữ. “Lụa trời ai dệt với ai căng/ Ai thả chim bay đến Quảng Hằng/Và ai gánh máu đi trên tuyết/Mảnh áo da cừu ngắm nở nang” (Cuối thu - Hàn Mạc Tử).

Vĩ thanh
Đó là hai con người có tuổi trẻ đặc biệt. Một người là nhà vua lên ngôi khi triều đại đại thần bị lũng đoạn, rồi phiêu bạt chân trời góc bể, còn một người là Hàn Mạc Tử nhà thơ đau yếu bị bệnh tật, đã trút hết gan ruột vào thơ ca cuồng si.
“Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút/Mỗi lời thơ đều dính não cân ta/Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt/Như mê man chết điếng cả làn da” (Rướm máu - Hàn Mạc Tử).
Cả hai đều có nỗi niềm riêng. Nhà vua nhớ về kinh thành Huế, sông Hương, núi Ngự, nhớ triều đại không thể phục dựng, nhớ những ngày kháng chiến chống Pháp… Nơi Bắc Phi xa xôi quê nhà khuất tầm mắt với, chỉ biết vẽ tranh cho thoải nỗi niềm và bây giờ tác phẩm của nhà vua sống mãi như tinh thần của ông.
Nỗi đau đến với chúng ta có thể là tình cờ hay định mệnh. Khi không có ai vỗ về, hãy tìm cách chữa lành vết thương bằng chính tự do của mình, tìm kiếm trong năng lượng của mình để toả sáng, chia sẻ, gửi tinh thần vào đó. Dù biết rằng tự mình làm điều đó khó khăn nhường nào, nhưng không làm cho mình thì cuộc đời lại bế tắc, lụi tàn theo năm tháng.
Một điều được viết lên, vẽ lên như vua Hàm Nghi hay Hàn Mạc Tử đều là máu thịt chân thành. Một cách để lưu giữ tinh thần mình và di sản cho hậu thế.
(PLM) - Tại khu vực từ ngõ 412 đến ngõ 462 đường Bưởi, thuộc dự án hoàn thiện và khớp nối hạ tầng kỹ thuật khu 7,2ha Vĩnh Phúc (phường Ngọc Hà, thành phố Hà Nội) xuất hiện một số thửa đất có hình dáng dị dạng, méo mó, đã hoặc đang hình thành các công trình có mặt tiền rất hẹp, kết cấu méo hoặc vát theo ranh giới giải phóng mặt bằng. Những công trình này tạo nên hình ảnh thiếu đồng bộ, làm ảnh hưởng đến cảnh quan chung của khu vực.
PLM) - Bệnh viện Việt Đức vừa thực hiện thành công ca ghép dương vật đầu tiên từ người hiến chết não tại Việt Nam, mở ra bước tiến mới của ngoại khoa và hy vọng phục hồi chức năng sinh dục cho bệnh nhân.
(PLM) - Gia đình ông Nguyễn Trường Vinh đang sinh sống, kinh doanh ổn định trên thửa đất của gia đình tại số 06 Cách Mạng Tháng 8, khu phố Hưng Phước, phường Hưng Định, TP Thuận An, tỉnh Bình Dương (cũ), nay thuộc phường Thuận An, TP Hồ Chí Minh bị một số đối tượng đến đập phá tài sản gây thiệt hại lớn.
(PLM) - Khác với hai mùa trước chỉ tổ chức cho vận động viên là nhà báo, phóng viên, giải leo núi "Bước chân trên mây" mùa 3, do báo Pháp luật Việt Nam phối hợp với tỉnh Lai Châu đã mở rộng đối tượng tham gia với cộng đồng đam mê trekking. Quy mô tối đa của giải là 500 vận động viên, gồm 100 nhà báo, phóng viên và 400 vận động viên phong trào. Giải gồm ba cự ly thi đấu: 5km; 11km và 22km dành riêng cho nhà báo, phóng viên. Theo dự kiến giải leo núi “Bước chân trên mây - Chinh phục con đường đá cổ Pavi năm 2026” sẽ chính thức diễn ra vào ngày 4.10.2026 tại xã Sin Suối Hồ, tỉnh Lai Châu.
(PLM) - Quảng cáo rầm rộ, tung hô là "hàng chính hãng", " hàng chất lượng cao" , thương hiệu mũ bảo hiểm Masontex đã tạo nên một “ma trận” bủa vây người tiêu dùng trên các sàn thương mại điện tử. Thế nhưng, đằng sau những lời "quảng cáo có cánh" là hàng nghìn chiếc mũ bảo hiểm Mansontex không rõ nguồn gốc, xuất xứ và có dấu hiệu không đảm bảo chất lượng, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn đối với người tiêu dùng.
Nhóm PV
(PLM) - Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thanh Tùng cùng đoàn công tác đã đến tỉnh Quảng Trị dâng hương, dâng hoa tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại nhiều di tích lịch sử, nghĩa trang quốc gia. Chuỗi hoạt động thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, đồng thời góp phần lan tỏa truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", "Đền ơn đáp nghĩa" của dân tộc.
(PLM) - Vừa qua, tại trụ sở văn phòng đại diện Tp.HCM, Báo Pháp Luật Việt Nam phối hợp cùng CLB Doanh Nhân và Pháp Luật tổ chức Lễ công bố Chương trình Carvan Tuyên truyền phổ biến pháp luật về ATGT học đường, thiện nguyện - kết nối giao thương lần 4, diễn ra từ ngày 18 đến ngày 20 tháng 9, năm 2026 tại xã Tuy Đức - tỉnh Lâm Đồng, với chủ đề: "Vững tay lái – Sáng đường biên".
(PLM) - Ra đời từ phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân vào ngày 28/7/1929, trải qua hành trình 97 năm đồng hành cùng những thăng trầm của lịch sử dân tộc, Công đoàn Việt Nam luôn kiên định với một sứ mệnh thiêng liêng: đại diện, chăm lo và bảo vệ quyền lợi chính đáng cho người lao động. Viết tiếp trang sử vẻ vang ấy, các cấp công đoàn cơ sở hôm nay vẫn đang không ngừng đổi mới, hiện thực hóa sứ mệnh bằng những phong trào thi đua thiết thực và nhân văn.
(PLM) - Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát, hy sinh của các thế hệ đi trước vẫn luôn là dấu ấn không thể phai mờ trong ký ức dân tộc. Đằng sau nền độc lập, hòa bình hôm nay là máu xương của những người con đã ngã xuống và những giọt nước mắt âm thầm của các Mẹ Việt Nam anh hùng. Những câu chuyện ấy không chỉ nằm lại ở quá khứ mà còn là lời nhắc nhở, là động lực, là gương soi để thế hệ hôm nay dựng xây Tổ quốc.
(PLM) - Tháng 7 về, trong không khí tri ân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7), hành trình tìm về những vùng quê cách mạng ở Thanh Hóa để thăm các Mẹ Việt Nam anh hùng khiến người ta không khỏi nghẹn lòng. Ở đó, có những người mẹ đã dành trọn tuổi xuân, dành cả những người thân yêu nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Sau những năm tháng chiến tranh đi qua, nỗi đau mất chồng, mất con vẫn lặng lẽ nằm lại trong ánh mắt, trong từng câu chuyện kể của các mẹ.