Anh Thắng nối nghiệp cha sửa đàn dương cầm - một nghề khó nhọc và tinh tế.
Truân chuyên với nghiệp
Xưởng đàn của anh Thắng nằm sâu trong nhỏ nhỏ ở phố Vạn Phúc, Hà Nội. Ở đây không gian như không hề có mối liên hệ với sự ồn ã của phố phường, chỉ có tiếng rao theo con ngõ và tiếng đàn vang lên mỗi khi anh Thắng lên cung đàn hay kiểm tra cường độ âm thanh.
Không gian lặng thinh đó là yêu cầu của những người thợ, khi một tiếng đàn vang lên họ biết được cây dương cầm này đang “mắc bệnh gì”. Đó là một khả năng tinh tế về mặt âm nhạc tuyệt vời mà hiếm người có được.
Tôi biết bố anh Thắng là bác Quý - một thợ sửa đàn dương cầm hàng đầu ở Hà thành trong Khu tập thể Khâm Thiên. “Ông cụ đã mất rồi, bây giờ anh vẫn tiếp tục con đường cụ đi”, giọng anh bùi ngùi.
Tôi vẫn còn nhớ bác Quý, đó là hình ảnh một ông già cao lớn, với bộ râu dài, lọc cọc chiếc xe đạp với túi đồ nghề, đi tới những khách sạn sang trọng bậc nhất thủ đô hay những gia đình khá giả để “khám bệnh” cho cây piano.
Hồi đó, ông được coi là bậc thầy trong nghề sửa dương cầm ở Hà thành và sự ra đi của ông khiến anh Thắng có một khoảng trống ghê gớm: “Ông cụ là người học ngành cơ khí từ thời Pháp, cụ đến với nghề bằng sự mày mò, ham học hỏi và sáng tạo từ năng khiếu của mình. Cụ không được học nhạc như tôi, nhưng nhạy cảm về âm thanh thì cụ bậc thầy. Hàng chục năm làm công tác tuyên huấn, rồi làm nghề cho Hội nhạc sĩ Việt Nam, cụ đã truyền lại cho tôi cả kinh nghiệm và sự tử tế trong công việc”.
Ở Hà Nội, hồi trước người làm nghề sửa đàn dương cầm như bác Quý là rất hiếm hoi, có thể nói là chỉ có vài người, bây giờ thì nhiều hơn, kèm theo nhiều dịch vụ chuyên nghiệp. Nhưng cuộc đời truân chuyên nay đây mai đó của anh Thắng khiến anh đã không theo nghiệp bố từ khi nhỏ cho dù theo học tại Nhạc viện Hà Nội.
Anh Thắng từng tốt nghiệp ngành violon, rồi tham gia giải phóng miền Nam, nhưng khi đoàn quân đi đến Đà Nẵng thì hòa bình đã lập lại, non sông thu về một mối. Anh trở về thủ đô làm văn công đường sắt, rồi văn công quân khu II. Cuộc sống biểu diễn của các đoàn văn công bình lặng và anh quyết định vào Đà Lạt vào năm 1984.
Tại vùng cao nguyên duyên dáng này, anh đã có nhiều năm làm công việc biểu diễn, đặt bước chân viễn du lên miền đất này để tìm cảm giác của thành phố âm nhạc và các loài hoa. Bốn năm ở đây, cũng không làm anh thôi mong về Hà Nội, và những quyến rũ của miền đất lạnh không níu giữ được anh. Anh trở về Hà Nội và bắt đầu chú ý vào nghiệp chữa đàn dương cầm của bố.
Khi trở về, anh Thắng vẫn chưa bắt quen với cái nghề mẫn cán, tỷ mỉ, cẩn trọng và cần không gian im lặng. Hằng ngày, anh thấy bố mình vẫn lặng lẽ với chiếc xe đạp cọc cạch trên từng con phố Hà Nội với cái nghề có phần bị “hắt hủi” trong xã hội. Phần vì công việc âm thầm, phần nữa vì tiền công không là bao, chủ yếu là làm giúp mọi người và làm cho cảm thấy không bị mất nghề mình theo đuổi.
Nhưng rồi anh Thắng thấy cái tuổi của bố mình cũng già, lưng còng, lại lọ mọ mọi nơi khiến anh không an tâm. Anh bắt đầu vào nghề từ năm 1992 và cùng người cha thương yêu của mình lắng nghe từng âm thanh của biết bao tiếng đàn trong thị thành. Từ ngày nắng hay mưa, giá rét hay nóng nực, cứ có người gọi là hai bố con lên rong ruổi lên đường.

Lắng nghe âm thanh
“Nghề chữa đàn cũng như mọi nghề khác, đòi hỏi phải có cái tâm trong sáng. Tôi sợ nhất là làm nghề bịp bợm”, anh thổ lộ. Anh nói rằng nghề chữa dương cầm đòi hỏi tính kiên nhẫn, sự tinh tế và hiểu biết về sự xuất xứ của từng loại đàn. Đàn của Nhật thuộc loại phổ thông, âm thanh không thể bằng các loại đàn xuất xứ từ Đông Âu.
Những cây đàn từ Đông Âu luôn có âm thanh sang trọng và du dương. Anh ví vậy để nói rằng, nghề chữa đàn thì nhiều người biết, nhưng sửa để có tiếng đàn “trong, đục” ví như cụ Nguyễn Du là chuyện khó. Nó đòi hỏi tính chuyên môn và năng khiếu.
Từ ngày ông cụ mất, anh Thắng mở riêng một xưởng đàn để nhận sửa đàn và mua các loại đàn cũ bị hỏng về sửa lại.
Anh cho biết, nhiều cây đàn cũ lại có âm thanh rất hay hơn những chiếc đàn mới bây giờ. Nhiều người đôi khi lầm tưởng giữa cây dương cầm mới và cũ, cũng như lầm tưởng về mặt thanh âm của tiếng đàn.
Có nhiều nhà giàu mua đàn chủ yếu để trang trí và cho con cái học thêm, nhưng cũng có những gia đình khiêm tốn yêu cây đàn như máu thịt, vì nó gắn bó với họ từ chiến tranh cho đến hòa bình.

Anh nói là nghề sửa đàn cũng giống như sửa xe đạp, có nhiều người sửa nhưng để hiểu được cái xe đạp thì không phải chuyện dễ. Sửa đàn để đánh được và sửa đàn để nghe hay là hai chuyện khác nhau. Nó thuộc về kỹ năng của thợ. “Tôi sửa đàn đúng giá và không bắt bí ai cả. Đó là tiền nghề nghiệp”, anh tâm sự khi tôi hỏi về chuyện giá cả.
Lên dây một cây đàn từ vài trăm ngàn đồng đến một cây đàn hỏng nặng sửa mất vài triệu đồng cũng không phải là cái giá quá đắt. Nhưng với những người yêu tiếng đàn thì quan trọng đối với họ là nghe được tiếng đàn thực của nó. Không phải là tiếng đàn kêu được khi ta đánh mà tiếng đàn chỉ cần chạm nhẹ vào phím đã ngân vang xa, không có tạp âm.

Anh Hùng, một người cùng làm với anh nói: “Nhiều người vẫn coi thường nghề này vì nhiều người không hiểu về âm nhạc. Nghề sửa đàn là một nghề quan trọng và bậc thầy về âm thanh. Điều quan trọng của nghề là mẫn cán, tỷ mỉ và có kỹ năng về âm nhạc”.
Họ là những con người rất đời thường giữa phố phường náo nhiệt. Với chiếc xe máy cà tàng và túi đồ nghề lỉnh kỉnh, anh vẫn mải miết như vậy với từng cung đàn, thớ gỗ… để cho tiếng dương cầm vẫn vang lên thánh thót từ nhà hát sang trọng hay là ngôi nhà nhỏ của một người yêu đàn.
Những ngày cuối tháng Tư, khi sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc rợp bóng khắp các con phố, Thủ đô Hà Nội không chỉ là điểm đến của người dân trong nước mà còn trở thành không gian văn hóa đặc sắc cho du khách quốc tế. Với họ, đây là cơ hội quý giá để chạm vào nhịp sống đặc trưng và cảm nhận tinh thần dân tộc mãnh liệt của người Việt.
(PLM) - Kỳ nghỉ lễ 30/4 năm nay chứng kiến một sự dịch chuyển mạnh mẽ của du khách Việt đi du lịch quốc tế. Dù giá tour ở mức cao, Nhật Bản và Hàn Quốc đang là lựa chọn “hot” nhờ vào sự thay đổi trong tư duy hưởng thụ và chiến lược làm mới sản phẩm từ các doanh nghiệp lữ hành.
(PLM) - Trong khi phần lớn cán bộ, công chức, viên chức và người lao động tận hưởng kỳ nghỉ lễ dài ngày dịp 30/4 -1/5 bên gia đình hoặc đi du lịch. Song vẫn còn một bộ phận không nhỏ các y bác sĩ, người lao động đang lặng lẽ "trực chiến" để duy trì công việc hàng ngày, hỗ trợ chăm sóc sức khỏe cho người dân. Câu chuyện của họ là những mảng màu lặng thầm nhưng vô cùng ý nghĩa. Tại khoa truyền máu, Bệnh viện Huyết học Trung Ương, Hà Nội. Với phương châm ánh đèn không bao giờ tắt, luôn sẵn sàng tiếp nhận và cấp cứu kịp thời cho mọi trường hợp, mang lại hy vọng sống cho hàng trăm bệnh nhân mỗi ngày.
(PLM) - Giữa nhịp sống hiện đại, khi chiến tranh đã lùi xa, vở diễn “Quân khu Nam Đồng” trở thành hành trình đặc biệt của những nghệ sĩ trẻ đi ngược dòng ký ức dân tộc. Không chỉ tái hiện một thời kỳ khốc liệt, họ mang lên sân khấu tinh thần kiên cường, khát vọng sống và tình yêu Tổ quốc thấm sâu trong từng vai diễn, góp phần đánh thức niềm tự hào và kết nối cảm xúc của nhiều thế hệ khán giả.
PLM - Ngày 29/4, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thanh Tùng cùng đại diện lãnh đạo Vụ Tổ chức cán bộ, Văn phòng Bộ và một số đơn vị liên quan đã đến thăm hỏi, động viên gia đình các đồng chí nguyên lãnh đạo Bộ qua các thời kỳ. Đoàn đã tới thăm gia đình cố Bộ trưởng Phan Hiền và nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, nguyên Bộ trưởng Uông Chu Lưu.
Ghi nhận của phóng viên báo Pháp Luật Việt Nam chiều ngày 29.4 tại cửa ngõ phía nam Thủ đô, nơi có nhiều bến xe lớn và các trục giao thông huyết mạch, đội Cảnh sát giao thông đường bộ số 14 đã bố trí lực lượng khép kín địa bàn, phân luồng từ xa, tăng cường thời gian làm việc của cán bộ chiến sỹ tại các nút giao trọng điểm. Đồng thời, phối hợp với công an các phường xã kịp thời phân luồng, ưu tiên các phương tiện từ nội thành ra ngoại thành để người dân về quê, đi du lịch được thuận tiện, dễ dàng.
(PLM) - Ngày 30/4/1975 là một dấu mốc không thể quên trong lịch sử dân tộc – ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mở ra kỷ nguyên hòa bình, độc lập và phát triển. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ý nghĩa của ngày 30/4 vẫn còn nguyên giá trị, đặc biệt đối với thế hệ trẻ hôm nay.
Ngày 28/4, Tiến Sỹ Vũ Hoài Nam, Bí thư Đảng uỷ, Tổng Biên tập Báo Pháp luật Việt Nam đã tiếp Ngài Rogelio Polanco Fuentes, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Cuba tại Việt Nam cùng Đoàn công tác tới thăm làm việc tại báo.
Thời gian gần đây một địa điểm nằm trong khu du lịch được nhiều du khách yêu thích và tìm đến check-in, chụp ảnh để lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ đang gây sốt trên mạng xã hội, đó chính là đồng cỏ ở phía thượng nguồn hồ Suối Mỡ, xã Nghĩa Phương, tỉnh Bắc Ninh khu vực này chỉ xuất hiện khi hồ cạn nước. Dịp nghỉ lễ 30.4 này, theo ghi nhận đã có rất nhiều du khách đến đây cắm trại, tổ chức tiệc nướng ngoài trời ở khu vực bãi cỏ xanh mướt này.
PLM - Ngày 25/4, tại vùng đất giàu truyền thống Thái Nguyên, chúng ta cùng tự hào chứng kiến một dấu mốc quan trọng: Lễ khởi công Dự án Khu trung tâm thị trấn Quân Chu, sự kiện không chỉ đơn thuần đánh dấu sự khởi đầu của một công trình, mà còn mở ra cả một chương mới cho sự vươn mình của một vùng đất này.