Con gái bà có vẻ đẹp đằm thắm. Người làng hoa ai cũng tấm tắc khen và đều có ý “nhắm” Hiên cho con mình. Thừa hưởng sự khéo léo từ mẹ, Hiên chăm hồng hồng tốt, trồng cúc đại đóa thì bông nào ra bông nấy, gieo cúc họa mi luống nào cũng đều tăm tắp. Ông nhà hy sinh trong chiến tranh biên giới khi bà mới sinh được Hiên. Bà quyết không đi bước nữa để dành tâm huyết chăm con, chăm hoa dù chẳng ít người hỏi han. Hiên tốt nghiệp đại học, đi làm một thời gian thì thấy lương quá eo hẹp, đành xin: “Thôi, cho con ở nhà trồng hoa với mẹ”. Bà đồng ý. Hai mẹ con tận dụng đất vườn nhà, cộng với phần vườn em gái bà để lại, trồng quanh năm cung cấp cho mối quen cũng trang trải được cuộc sống, mỗi năm vẫn tiết kiệm được chút ít. Kiên - con trai ông Quý cạnh nhà bà thích Hiên từ ngày cô học lớp mười hai, nhưng bà biết con gái không quan tâm. Kiên lành hiền, chất phác, giỏi trồng hoa nhưng hơi nhút nhát và mắt hơi lé. Mỗi khi có lời trêu từ ai đó, Hiên lắc đầu: “Ai thèm”. Có lúc, cô thì thầm với mẹ: “Người ta cứ gán ghép con với ông Kiên, kỳ cục!”. Bà ôn tồn bảo: “Không thích thì thôi, người ta cứ trêu vậy, chứ có bắt được con đâu. Mẹ để tùy con”.
Bà Ngọc không biết, năm cuối đại học Hiên trải qua một mối tình cay đắng. Cô mềm lòng trước sự quan tâm của một người hơn cô chục tuổi, lịch lãm. Gã đến bên cô với dáng vẻ người am tường hoa, yêu thiên nhiên cây cỏ và luôn biết cách chiều lòng bạn gái. Hai người thường đưa nhau ngắm trăng đêm từ cầu Long Biên và cô thích cảm giác ân cần từ một người trải đời. Gã rót vào tai cô rất nhiều lời hứa và cô hoàn toàn tin gã chân thành. Trái tim cô bời bời tin yêu. Rồi một ngày phố đẹp, cô biết tin gã đã có vợ. Góc hồ Tây xinh đẹp cô và gã từng dạo bước chao đảo. Hoa ư, mùa thu ư, tất cả chả còn nghĩ lý gì với nỗi thẳm sâu trong Hiên. Tại sao lại lừa dối tôi? Ngước đôi mắt đẹp đã từng tin tưởng, hiến dâng hỏi, cô chỉ nhận được sự cúi gằm, im lặng. Mặt người đó bỗng chốc trở nên đáng ghét. Cô không gặp gã nữa. Hiên im lặng trước mọi cuộc gọi, tin nhắn của gã. Lúc này cô chỉ thấy tình yêu có vị đắng. Một tuần trôi qua, gã vẫn không chịu buông tha. Cô tự nhủ: Cũng đến lúc phải dứt khoát thôi, thà một lần đau để sẽ không phải tủi buồn trước kẻ lừa gạt, gây ra đau khổ. Bao năm qua, có điều gì cô cũng tâm tình với mẹ, chuyện này thì không. Hôm đó gã hẹn cô đến quán cà phê sớm, ngồi thu mình một góc. Thấy cô gã bật dậy như chiếc lò xo. Trước cô, gã như tội phạm đang sám hối. Cô không nhìn thẳng gã, chỉ bảo: “Muốn nói gì, anh nhanh lên”. Gã xin lỗi. Cô đẩy ánh mắt uất nghẹn về phía gã. Anh lừa dối một cô gái hồn nhiên, yêu chân thành rồi chỉ nói một câu xin lỗi là xong ư? Cô bảo gã từ nay sẽ chẳng ai liên quan ai nữa, đừng làm phiền nhau. Giọng cô cứng đanh, dứt khoát.
Trở lại với việc học, rồi cô tốt nghiệp ra trường, đi làm. Hiên cũng không dám mở lòng với ai dù ba tháng làm ở công ty đó, không ít người săn đón. Cô giấu nỗi buồn của mình đằng sau những nét thanh tân, kiêu sa. Hình ảnh gã đàn ông ấy đôi khi tràn vào trong giấc mơ hoa, cô cố đuổi ra mà không được. Hiên chỉ còn biết cố lấy việc trồng hoa làm vui, tiếp cận kỹ thuật ươm cúc mới. Đất làng hoa bị thu hẹp dần. Mẹ con Hiên có chút buồn nhưng đôi tay của mình làm đến đâu, hoa bừng sắc đến đó. Ra chợ, bao giờ hoa Hiên trồng cũng tươi tắn, thắm đượm nhất. Bà Ngọc nghĩ, thôi thì con mình đã quyết, ở nhà làm hoa rồi ai thương thì gả. Chả cần giàu sang, cốt sao lấy được người đàng hoàng, tử tế. Bà mong con lấy chồng gần để mẹ con còn được gần nhau.
* * *
Hàng cây mùa thu lá đổ màu hổ phách, gió man mát tạo cảm giác diệu kỳ. Sống lâu bên vẻ đẹp rực rỡ của hoa, giờ theo bạn ra phố, chụp hình, cô ngỡ hàng trước vẻ đẹp của thu, khi cây lá đang nhuộm màu cho phố. Một màu đặc trưng đượm buồn nhưng vẫn gợi vẻ tin yêu. Phố tươi hơn bởi những thiếu nữ xúng xính chụp hình. Hiên gặp lại Thường ở quán cà phê góc phố. Thấy Thường, cô ngờ ngợ quen, còn Thường nhận ra. Thường gặp cô hồi giáp tết anh lên làng chọn mua cây đào. Người đàn ông phong lưu, có vẻ khinh bạc ấy đã chọn được cây đào ưng ý nhờ sự mát tay của Hiên. Thường chỉ ấn tượng với một cô gái có nụ cười tươi và đôi mắt biết nói. Công việc sau đó của Thường trở nên hanh thông.
Với sự trải đời Thường đoán Hiên đang có một chút gì đườm đượm buồn, muốn một cuộc sống khác nhưng cứ tự dúi mình vào việc chăm hoa. Thường gợi ý theo anh ta đi buôn đất. Thường bảo, nghề buôn đất ưa mạo hiểm, dám khuấy động cuộc chơi, tạo ra những cơn sốt. Những lời nói như rót mật vào tai làm Hiên rung rinh. Cô chưa bao giờ mạo hiểm, ngoài chuyện yêu và dâng hiến cho gã đàn ông lừa dối mình. Cô sống với mẹ và bà luôn hướng nội. Hay là thử sống khác đi xem sao. Những ngày tháng qua cô không thích tụ tập, chỉ quanh quẩn bên mẹ và hoa. Có lúc thấy mình ngoài hương sắc ra thì chả có gì.
Cô hỏi chuyện vốn liếng để đầu tư. Thường nói, cứ đi theo, tìm hiểu các dự án lớn nhỏ, khu đất xen kẹt, đất ven sông, vùng bãi… vốn liếng tính sau. Để buôn được thì phải hiểu bản chất. Cũng như người trồng hoa, phải hiểu tính của hoa mới chăm sóc tốt, cho hoa nở đúng thời điểm và rực rỡ. Hiên rất tâm đắc. Mùa thu tràn xuống ly cà phê. Mấy cô bạn vừa chụp ảnh xong, ý ới gọi. Hiên đã ghi số của Thường, rồi tạm biệt. Thường nhay nháy đôi mắt, bái bai.
* * *
Bà chỉ nghe con gái nói, con đi làm một công việc mới, liên quan đến kinh doanh. Thời gian Hiên đi làm không cố định giờ giấc, chẳng kể tối ngày. Khi rảnh cô vẫn giúp mẹ chăm hoa, song có khi hai đêm không về. Hỏi thì con bảo, công việc có khi phải đi tỉnh làm dự án. Nói thế thì bà biết thế. Bà thấy con năng động, tươi vui hơn trước thì cũng an lòng. Chuyện buôn bất động sản Hiên không cần góp vốn, cô chỉ cần lời nói, khả năng thuyết phục và đàm phán bằng gương mặt đẹp và đôi mắt hút hồn. Đó là “cơ chế” đặc biệt Thường cho cô. Cô không được trả lương cứng nhưng hoa hồng rất hậu. Hiên tạm thấy vậy là ổn.
Một đêm nọ đang ngủ, bà thấy con gái mơ, lảm nhảm nói về các dự án, tiếp khách. Lúc khác lại kêu đau, cầu cứu. Khi con gái hoảng hốt tỉnh dậy thì bà cũng ngồi dậy theo, bà vỗ vỗ vai Hiên. “Con yên tâm, mẹ đây, mẹ đây”.
Bà Ngọc nghĩ lại, từ sau khi con đi làm chỗ mới được chừng tháng, về đến nhà miệng chỉ nói đến tiền, nghe điện thoại cũng chỉ nhắc đến lô A, nhà B và vô số chuyện liên quan hoa hồng, phần trăm. Một hôm, bà hỏi: “Con lấy tiền đâu mà đi buôn đất?”. Hiên hơi ngớ người ra, rồi chợt cười: “Ôi mẹ, tiền công ty mà, con chỉ là người làm thuê”. Bà nhẹ nhõm hơn, gật đầu: “Ừ, làm gì cũng phải an toàn nhé”. Nói thế là bà biết, nhiều người đã phải bán xới vì buôn bất động sản thua lỗ. Rồi bà thấy con trở nên gầy gò, mắt trũng, miệng có mùi rượu, nhất là những đêm khuya muộn. Cô biết ý nên không dám ngủ chung giường với mẹ.
- Sao độ này con uống nhiều rượu thế? - Bà hỏi trong lo âu.
- Đâu ạ, con tiếp khách tí chút.
Bà nhận ra sự thay đổi rõ rệt của con. Bao nét dịu dàng, đằm thắm bay biến, chừa lại là sự sắc sảo, có lúc lạnh lùng.
Rồi cái ngày bà không ngờ tới đã đến, Hiên có bầu. Hôm đó, bà Ngọc làm vườn thì thấy con quanh quẩn trong nhà, biểu hiện lạ. Bà chạy vào, thấy con nôn. Gặng hỏi, Hiên đã nói ra sự thật. Giờ phải tính sao đây?
Thường từng nói sẽ cưới cô nhưng chuyện gia đình anh quá phức tạp. Anh cũng có vợ, hai con, chuyện ly dị nhùng nhằng hết tháng này sang tháng khác. Cái thai trong bụng thì không thể đợi. Cuối cùng Thường để cô tự lo thân. Thêm một lần nữa, Hiên rơi vào tuyệt vọng.
Suốt thời gian đi làm với Thường, cô dốc sức chăm mối, tiếp khách, giao dịch, thu nhiều lợi nhuận cho anh ta. Cô cũng nhận được rất nhiều lời hứa về cuộc sống bình yên mà sang trọng, khi sở hữu trong tay nhiều tiền. Những đau khổ của tình đầu đã bị rũ hẳn trong tâm trí, để lúc này cô hoàn toàn tin vào mối tình chênh vênh với gã buôn.
Thai không thể phá, chồng cũng không thể cưới, còn mặt mũi nào về làng hoa, về với mẹ. Bao lần mẹ khuyên con cẩn thận, đừng sập bẫy tiền bạc và những lời mật ngọt. Cô nhớ rồi lại quên. Có lúc vì ham hố thể hiện bản thân, cô đã buông tuồng. Rồi dấn sâu vào chuyện nhậu nhẹt, tiếp khách, hút ma túy lúc nào không hay. Cô để lại cho mẹ một lá thư, nói lời xin lỗi, ân hận: Mẹ ơi, con đã nhúng chân vào vũng bùn, con sẽ sinh bé ra, bao giờ nó lớn, nguôi đau con sẽ về.
* * *
Sát đến ngày sinh thì cô về. Cô tin vòng tay mẹ êm ái hơn bất cứ nơi nào. Đó là đêm muộn lắm, sương tràn xuống không gian, gió vù vù ngoài vườn. Bà nghe thấy tiếng gõ cửa, vội trở dậy. Cô con gái chửa kềnh càng bước vào. Bà ôm con thật chặt. Sau sinh chừng tháng, cô mặc áo hoa ra vườn ngắm hoa. Những đóa hoa rực rỡ chào cô bằng sự tươi tắn tuyệt diệu. Bà Ngọc ru cháu trong nhà, vọng ra êm ái ngọt ngào. Những bông hoa mỉm cười chào cô. Cô cười, chào lại và nhủ: mẹ không bỏ, hoa không bỏ rơi mình, có lẽ mình hợp với việc chăm hoa. Phải rồi, đó là nghề mẹ và mình đã quen thuộc. Cô nhớ lời người bạn thân lành hiền, nhắc lại một câu hát: “Đời người con gái, ước mơ đã nhiều trời cho không được mấy”. Chợt thấy trong nắng cuối thu, có một ánh mắt nhút nhát nhìn mình. Cô đưa tay hứng nắng.
(PLM) - Từ xưởng kim loại nhỏ ở Kanagawa, người sáng lập Gantan kể hành trình hơn 60 năm đưa mái kim loại chống thiên tai ra thế giới, với Việt Nam được xem là thị trường chiến lược tiếp theo của doanh nghiệp.
(PLM) - Hàng loạt xe tải trọng lớn vận chuyển đất vào khu vực dự án nhà tang lễ Thanh Xuân (phường Khương Đình, Hà Nội) khiến đường phố bụi bẩn, đất đá rơi vãi, ảnh hưởng đến đời sống người dân và tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông.
PLM - Hòa trong không khí mùa thu lịch sử kỉ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9, sáng nay, ngày 5/9/2026, hàng triệu học sinh và giáo viên trên khắp mọi miền Tổ quốc đồng loạt bước vào Lễ Khai giảng năm học mới 2026 – 2027.
(PLM) - Lễ khai giảng Trường Tiểu học Kim Đồng tại Giảng Võ rộn ràng, trang nghiêm với nhiều khoảnh khắc xúc động, dấu mốc năm học mới sau sắp xếp hệ thống trường lớp và niềm tin vào một chặng đường đổi mới.
PLM - Trong không khí hân hoan rực rỡ trước thềm Đại lễ Quốc khánh 2/9, đêm nhạc K-Concert được tổ chức vào tối 31/8 tại Sân vận động Sóc Sơn, Hà Nội đã thắp sáng không gian mùa thu bằng một bữa tiệc nghệ thuật đong đầy cảm xúc.
Plm - Giữa những người cùng mang trong mình nỗi đau bệnh tật, sự chia sẻ, cảm thông đôi khi trở thành điểm tựa để họ tìm thấy hy vọng. Với lương y Tâm Nguyễn, hành trình giúp đỡ những bệnh nhân không chỉ là câu chuyện của y thuật, y đức mà còn là hành trình sẻ chia, đồng hành cùng người bệnh.
PLM - Giải leo núi Bước chân trên mây mùa 3 diễn ra tại con đường đá cổ Pa Vi, xã Sin Suối Hồ, tỉnh Lai Châu với 100 nhà báo và 400 vận động viên. Chặng 22 km hứa hẹn nhiều thử thách và trải nghiệm đáng chú ý.
Mùa thu năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, giữa hàng vạn đồng bào, chiến sĩ cùng rừng cờ đỏ sao vàng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Một thời khắc thiêng liêng đã mở ra trang sử mới cho dân tộc Việt Nam. Hơn tám thập kỷ đã trôi qua, nhưng âm vang của mùa thu lịch sử năm ấy vẫn còn vọng mãi trong tâm thức mỗi người dân Việt Nam. Cứ mỗi dịp Quốc khánh 2/9, dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc lại tìm về Quảng trường Ba Đình lịch sử, đến Bảo tàng Hồ Chí Minh như một hành trình tìm về với những ký ức lịch sử hào hùng của dân tộc.
(PLM) - Hàng nghìn người dân, du khách có mặt tại Quảng trường Lam Sơn và Quảng trường biển Sầm Sơn (tỉnh Thanh Hóa) để theo dõi chương trình nghệ thuật và chiêm ngưỡng màn pháo hoa kéo dài 15 phút, thắp sáng bầu trời.
PLM - Dịp nghỉ Lễ Quốc khánh 2/9 năm nay kéo dài 05 ngày, trên cả nước diễn ra các sự kiện quan trọng kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Lễ Quốc khánh 2/9. Nhu cầu du lịch, tham gia các hoạt động vui chơi, giải trí của người dân tăng cao. Đồng thời là tháng cao điểm gắn với triển khai năm học mới của học sinh, sinh viên trên cả nước, dự báo lưu lượng giao thông sẽ tăng cao, tiềm ẩn nguy cơ xảy ra tai nạn giao thông và ùn tắc giao thông.