Tôi đứng khựng lại. Không phải vì không nghe rõ, mà vì… không trả lời được.
Chưa kịp mở miệng, sư phụ đã chỉ vào chiếc bình giữ nhiệt tôi lúc nào cũng ôm theo bên mình. Trong đó khi thì kỷ tử, khi thì táo đỏ, lúc khác lại thêm vài lát gừng, vài vị thuốc nghe tên đã thấy rất “dưỡng sinh”.
Sư phụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt thì không hề nhẹ: “Con nghĩ mình đang bổ dương khí à? Không. Con chỉ đang thắp một cây nến nhỏ trong căn nhà đã quá lạnh, quá trống rỗng. Nhìn thì có ánh sáng, nhưng bên trong vẫn là gió lùa, vẫn là rỗng không.”
Câu nói đó giống như một mũi kim, châm thẳng vào chỗ mà tôi vẫn cố né tránh.
Sư phụ đứng dậy, chỉ ra ngoài cửa sổ. Dưới sân, mấy đứa trẻ đang chạy nhảy, hét lên cười vang, mặt đỏ hây hây, áo mỏng mà đầu như bốc hơi: “Con nhìn chúng đi. Dương khí của chúng từ đâu ra? Từ thuốc bổ à? Hay từ bố mẹ cho uống cao phương mỗi ngày?”
Ông lắc đầu: “Không. Dương khí đó là do chính chúng sinh ra. Trẻ con sinh ra đã giống như một lò lửa nhỏ. Nhiên liệu đủ, đường ống thông, chỉ cần một chút vận động, một chút vui vẻ, là lửa bốc lên rất hồng.”
Rồi ông quay lại nhìn tôi: “Còn các con thì sao? Lò lửa thì cũ, nhiên liệu thì sắp cạn, khí huyết tắc nghẽn, bên trong toàn là củi ướt, lá mục – tức là đàm thấp, ứ trệ. Chưa hết, ngày nào cũng đổ thêm nước lạnh vào – lo âu, suy nghĩ, căng thẳng. Rồi quay ra than: ‘Sao tôi dương hư thế này?’ Và lại chạy đi tìm thuốc bổ để châm lửa. Con thấy có buồn cười không?”
Lúc đó mặt tôi nóng ran. Vì đó chính xác là tôi.
Mua đủ thứ thuốc, đủ loại miếng dán, đủ mọi phương pháp “ôn dương”, nhưng càng bổ càng mệt, càng cố càng lạnh. Người lúc nào cũng như quần áo phơi mùa mưa, ẩm ướt, không khô nổi.
Tôi hỏi, giọng nhỏ lại: “Vậy… thưa sư phụ, phải làm sao để sửa cái lò lửa này?”
Sư phụ cười, rất hiền: “Sao cứ phải sửa? Con coi mình là cái máy à? Càng sửa càng hỏng. Đại đạo vốn rất giản dị. Đừng sửa nữa. Hãy nuôi nó.”
“Nuôi?”
“Ừ. Nuôi như nuôi một đứa trẻ.”
Không phải là chạy nhảy vô tổ chức, không phải là làm mấy trò trẻ con. Mà là dùng tâm thế nuôi dưỡng trẻ nhỏ, để nuôi lại chính sinh mệnh của mình.
Sư phụ nói: “Trẻ con sống khỏe cần mấy thứ? Không nhiều. Chỉ ba việc: ăn ngon, chơi vui, ngủ sâu. Con làm được ba việc này cho chính mình, dương khí sẽ tự sinh, không cần con thúc.”
![]() |
Ngọn lửa thứ nhất là ăn ngon
Sư phụ nói một câu nghe rất đau: “Người lớn bây giờ không còn ăn cơm, mà là ‘tiến thực’.”
Vừa ăn vừa xem điện thoại. Ăn để tiếp khách. Ăn để tính calo. Ăn như một nhiệm vụ.
Tỳ vị và cái miệng đã lâu rồi không còn nói chuyện với nhau.
Ông hỏi tôi: “Lần cuối cùng con ăn một món gì đó mà thấy… ngon đến mức thấy ấm lòng, là khi nào?”
Tôi nghĩ mãi không ra.
Sư phụ bảo: “Trẻ con ăn món nó thích, mắt sáng lên. Đó là toàn bộ ngũ tạng lục phủ cùng nói ‘được rồi’. Còn con thì ăn mà tâm không ở đó. Tỳ vị nhận tín hiệu loạn xạ, lâu ngày bếp lạnh, ẩm, tắc. Không có khí huyết thì lấy đâu ra dương khí?”
Giải pháp không phức tạp, đói thì ăn, không đói thì thôi. Khi ăn thì chỉ ăn, ăn thứ thân thể quen, đơn giản, ấm áp, đừng dùng đầu óc để ăn, hãy để tỳ vị được cảm nhận. Nuôi tỳ vị như nuôi một đứa trẻ non nớt. Nó được chăm đúng, nó sẽ tự sinh lực cho con.
Ngọn lửa thứ hai là chơi vui
Sư phụ nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Con thiếu nhất không phải dinh dưỡng, mà là cái sự ‘vui’.”
Dương khí của trẻ con, phần lớn là do chơi mà ra. Chạy nhảy vô mục đích, cười vô lý do, mồ hôi ra mà lòng nhẹ tênh. Khí huyết trong lúc đó được khuấy lên, thông suốt như gió xuân.
Người lớn thì sao? Vận động để giảm cân. Tập để check-in. Đi bộ mà trong đầu toàn deadline.
Đó không phải sinh dương, đó là hao thần. Con cần chơi, không cần tập. Chỉ cần động mà vui. Đi bộ nghe gió. Lắc lư theo nhạc. Leo núi không vì đỉnh, chỉ vì mồ hôi. Chìa khóa không nằm ở động bao nhiêu, mà là vui hay không.
Vui thì thân mở. Thân mở thì khí thông. Khí thông thì dương tự sinh.
Mỗi ngày, hãy cho bản thân một khoảng “thời gian chơi”, như cho một đứa trẻ được ra sân.
Ngọn lửa thứ ba là ngủ sâu
Sư phụ nói: “Các con tưởng mình ngủ, nhưng thực ra chỉ là nằm xuống với đầu óc chạy hết công suất.”
Trẻ con thì khác. Ngã xuống là ngủ. Hơi thở sâu. Không mang theo chuyện ban ngày. Vì “thần” của chúng an.
Muốn ngủ sâu, không phải ép ngủ, mà là dọn đường cho giấc ngủ.
Trước khi ngủ, làm việc vô dụng. Nhìn trời. Nghe nhạc nhẹ. Nói với mình: “Hôm nay xong rồi.”
Buông xuống, như đứa trẻ chán đồ chơi.
Thân thả thì tâm mới lắng. Thần an thì dương mới hồi.
Cuối cùng, sư phụ nói một câu mà tôi nhớ mãi: “Đối xử với bản thân như một đứa trẻ, không phải là nuông chiều, mà là có trách nhiệm nuôi dưỡng.”
Giống như một người mẹ hiền, không ép ăn, không cắt ngang lúc con đang vui, không bắt thức khuya khi cần ngủ, chỉ quan sát, đáp ứng đúng nhu cầu, rồi tin tưởng sinh mệnh sẽ tự lớn lên.
Tôi bắt đầu thử. Mệt thì nghỉ. Ăn thì bỏ điện thoại. Tối tạo nghi thức đi ngủ. Không còn cố “sửa” mình nữa. Sự thay đổi đến rất chậm, nhưng rất thật. Tay chân bớt lạnh. Sáng dậy nhẹ hơn. Lòng bớt mệt. Không thêm thuốc bổ nào. Chỉ ngừng tự làm mình kiệt quệ.
Tôi hiểu ra một điều: Bổ dương cao cấp nhất, là ngừng nội hao là quay về bản năng, là dùng ánh mắt nuôi trẻ nhỏ để nhìn lại chính mình.
Ngọn lửa đó chưa từng tắt. Nó chỉ chờ con ngừng dập nó đi. Khi con đủ dịu dàng với chính mình, dương khí sẽ tự sinh, ấm áp, bền bỉ, và rất thật.
(PLM) - Vinh dự đóng quân trên quê hương Trời văn Đất Võ Bình Định, Đoàn Không quân Tây Sơn, (Trung đoàn Không quân 925) Sư đoàn 372, Quân chủng Phòng không – Không quân như được tiếp thêm mạch nguồn của vùng đất anh hùng, từ khí phách võ thuật, âm vang trống hội hào sảng tới chiều sâu văn hoá thấm đẫm nghĩa tình. Tất cả những giá trị ấy đã được chắt lọc, hoà quyện trong chương trình “Xuân canh trời – Tết thắm tình quân dân”, tạo nên bức tranh mùa xuân mang đậm bản sắc võ thuật, vừa rắn rỏi, vừa tươi mới, miêu tả nhịp sống bình yên của người dân và tinh thần sẵn sàng chiến đấu cao của Bộ đội Không quân.
(PLM) - Trần Thương – một nữ doanh nhân trong lĩnh vực y tế đã lựa chọn song hành giữa kinh doanh và thiện nguyện. Từ những trăn trở khi chứng kiến bệnh nhân ung thư còn nhiều thiếu thốn, chị sáng lập Bếp ăn của Shu, trao những suất cơm 0 đồng ấm áp, tiếp thêm nghị lực cho người bệnh. Song song đó, chị còn tích cực kêu gọi cộng đồng chung tay hỗ trợ đồng bào bị ảnh hưởng bởi thiên tai, lũ lụt và những hoàn cảnh khó khăn ở nhiều địa phương. Trong từng chuyến đi, từng phần quà được trao, chị Trần Thương luôn tin rằng: khi yêu thương được nhân lên bằng sự chung tay của cộng đồng, những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại có thể tạo nên những giá trị rất lớn
PLM - Văn hóa Tết truyền thống sẽ biến chuyển ra sao trong thời đại số? Đó là chủ đề được bàn luận tại trường quay Báo Pháp luật Việt Nam hôm nay với sự tham gia của Thạc sĩ, giảng viên Nghiêm Xuân Mừng và bạn trẻ Trương Lê Đình Mạnh, đại diện cho hai thế hệ. Hai khách mời sẽ cùng chia sẻ những quan điểm thú vị về việc giữ gìn bản sắc xưa giữa nhịp sống công nghệ hiện đại.
PLM - Chip bán dẫn và trí tuệ nhân tạo (AI) không còn là câu chuyện công nghệ thuần túy, mà đã trở thành thước đo năng lực quốc gia trong kỷ nguyên số. Khi chuỗi cung ứng chip toàn cầu liên tục tái cấu trúc, Việt Nam đứng trước một câu hỏi lớn: chúng ta đang theo đuổi một “giấc mơ công nghệ”, hay đã thực sự bước vào cuộc chơi bằng những năng lực cụ thể?
“Nhâm nhi Tết Bính Ngọ” là một tuyển tập đặc sắc gồm truyện ngắn, thơ, tản văn, khảo cứu lịch sử, mỹ thuật, âm nhạc được sáng tác bởi nhiều tác giả cùng các họa sĩ đã dành trọn cảm hứng cho mùa xuân và linh vật ngựa của năm Bính Ngọ. Đây là một trong nhiều phẩm đặc biệt của Nhà Xuất bản Kim Đồng nhân dịp năm mới 2026.
Quan niệm của người Việt, tết để trở về nhà sum vầy cùng người thân sau một năm tất bật công việc, song những người chiến sĩ Sư đoàn 395 vẫn không xa rời vị trí thường trực nơi tuyến đầu. Vui xuân mới không quên nhiệm vụ - trên vai họ là trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng của người lính. Những ngày cuối năm, tại Trung đoàn 2, Sư đoàn 395, Quân khu 3 không khí đón Tết đã tràn ngập mọi nẻo đường quyết chiến, sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc và hoa đào rực rỡ hòa quyện cùng màu xanh áo lính, tạo nên một bức tranh mùa xuân đầy sức sống. “Tết của bộ đội” là sự hòa quyện giữa tinh thần thép, sẵn sàng chiến đấu và trái tim nồng ấm tình đồng chí, đồng đội trong ngôi nhà chung.
(PLM) - Người Dao sinh sống tại thôn Phìn Hồ, xã Thông Nguyên, tỉnh Tuyên Quang, thời gian được đo đếm bằng mỗi vụ chè trong năm. Những cây chè shan tuyết cổ thụ hàng trăm năm tuổi vươn cao đón sương gió, hấp thụ linh khí của đất trời mang trong mình vẻ đẹp của dòng thời gian luân chuyển. Thế nhưng cứ mỗi khi xuân về lại luôn trổ những búp thanh tân. Vụ chè xuân phải tháng 3, tháng 4 mới cho thu hái nhưng các gia đình người Dao vẫn luôn để dành những cây chè ngon từ vụ trước để có thể sao uống trong dịp tết nguyên đán. Từ bao đời nay, những búp chè shan trong rừng cổ thụ đã theo bước chân người Dao trở về nhà để được tạo thành thứ thức uống thi vị và bổ dưỡng dưới bàn tay con người.
(PLM) - Trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, với những thời cơ và vận hội mới, Nghị quyết số 66-NQ/TW của Bộ Chính trị về đổi mới công tác xây dựng và thi hành pháp luật đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới đã trở thành bước đột phá chiến lược trong hoàn thiện thể chế, tháo gỡ các “nút thắt”, khơi thông nguồn lực, thúc đẩy đất nước phát triển, vươn mình trong kỷ nguyên mới.
Mỗi dịp lễ lớn, mỗi khoảnh khắc giao thừa, khi bầu trời Việt Nam bừng sáng trong những chùm pháo hoa rực rỡ, phía sau ánh sáng ấy là hàng nghìn giờ lao động thầm lặng, kỷ luật nghiêm ngặt và trí tuệ của những người lính mang trên mình màu áo công nghiệp quốc phòng tại Công ty TNHH MTV Hoá chất 21 - thuộc Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng, đơn vị sản xuất thuốc nổ, phụ kiện nổ công nghiệp và pháo hoa, hoả thuật duy nhất của Bộ Quốc phòng. Ở Z121, mỗi công nhân đều là một ‘người giữ lửa’ với đặc thù công việc gắn với vật liệu đặc biệt đòi hỏi sự chính xác, bản lĩnh và kỷ luật thép. Có những người đã gắn bó hàng chục năm, coi từng sản phẩm là một sự trách nhiệm và danh dự của người lính thời bình…
Triển khai thực hiện Nghị quyết số 72 của Bộ Chính trị về một số giải pháp đột phá, tăng cường bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân. Bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện E đã có những quyết sách, hành động quyết liệt, phát huy tối đa mọi nguồn lực nhằm nâng cao chất lượng, hiệu quả hệ thống y tế trong tình hình mới như đã chuyển đổi bệnh án bằng giấy tờ truyền thống sang chuyển đổi số toàn trình và bệnh án điện tử đảm bảo tiêu chí đúng, đủ, sạch, sống. Giúp ích cho công tác chuyên môn khám chữa bệnh được công khai, minh bạch, hiệu quả và an toàn.